.
  • A Thousand Years - Yêu em hơn cả nghìn năm
    Bài hát A thousand years dưới giọng hát ngọt ngào của Christina cất lên trên nền nhạc ghita nồng nàn và chất chứa yêu thương.
  • Thì thầm 408: Người đặc biệt duy nhất không thể quên…
    Có những thứ tình cảm không nhất thiết cứ phải là tình yêu mới đẹp, mà chỉ cần đặc biệt theo cách nào đó trong mắt nhau cũng đủ để nhớ đến suốt đời rồi.
  • Phải qua bao nhiêu lời hứa ta mới đủ tin yêu
    Có bao nhiêu người đã hứa rồi quên? Và bao nhiêu sự hứa hẹn được tạo ra nhưng rồi người hứa lại tìm mọi kẽ hở để lách qua?
  • Đợi một người ở Sân bay
    Cô gái ấy, về sau, đã luôn đứng chờ tôi với nụ cười ấm áp chỉ dành cho riêng tôi ở sân bay. Dù có đến đâu, tôi cũng luôn biết mình phải trở về vì nơi ấy, có cô ấy, luôn chờ tôi…
  • Cái áo của thỏ con- Ba ba tìm nhà
    Trong khu rừng nọ có một chú Thỏ mắt hồng trong rất xinh. Thỏ mẹ may cho Thỏ con một cái áo bông trắng giống như áo của tất cả các chú Thỏ khác. Thỏ con không thích cái áo bông trắng, Thỏ con đòi mẹ phải may cho mình thật nhiều áo sặc sỡ khác.
  • Cafe yêu
    Điều em sẽ làm đầu tiên nếu anh nói yêu em là gì?
  • Thả tất cả về với gió
    Họ cãi nhau. Có lẽ là lần cãi nhau to nhất kể từ khi họ yêu nhau. Cô gái đã nhìn thấy chàng trai chở một cô gái khác. Tóc dài. Mặc váy hồng. Chàng trai thích những cô gái tóc dài. Ấn tượng với những ai mặc váy hồng. Và cô gái thì tóc ngắn. Không thích mặc váy.
  • Truyền thuyết về lễ Halloween
    Halloween là một ngày lễ hội truyền thống được tổ chức vào đêm ngày 31 tháng 10 hàng năm. Đặc biệt trong ngày này những đứa trẻ sẽ hoá trang trong những bộ trang phục quái lạ đi đến gõ cửa những ngôi nhà để xin bánh kẹo.
  • Chuyến xe kinh hoàng (Phần 2)
    Vy nhớ lại một lần Đạt có khoe về sợi dây này, nói rằng đó là món gia bảo, gia đình Đạt rất quý và truyền từ đời này sang đời khác.
  • Cung Hoàng Đạo nào lãng mạn nhất khi yêu?
    Bạn có biết "người ấy" hay chính bạn có tình yêu như thế nào không? Và cả độ lãng mạn nữa thì sao? Hãy cùng khám phá nhé!
CXAN 222:
Mẹ có nghe chăng tiếng con gọi?
Xuất bản: 10:58, Thứ Tư, 27/08/2014
.
.

Giờ con có thể tự lo cho mình, tự làm những thứ mà hồi trước mẹ vẫn hay làm ấy, con còn biết nấu ăn nữa này mẹ, mẹ ăn thử xem, món ăn của con có ngon như mẹ nấu không, mẹ ở nơi xa nhớ về đây ăn cơm với con mẹ nhé, vì hôm nay là ngày...giỗ của mẹ. Hơn bao giờ hết, con nghĩ về mẹ, nhiều lắm, mẹ ở nơi xa có nghe thấy con đang nói với mẹ không, mẹ yêu của con. Con vẫn sẽ yêu Mẹ trong lặng lẽ, như cái cách mà trước giờ con vẫn thường làm. Hiểu cho con mẹ nhé!
 

***


Bài thơ Con cò của nhà thơ Chế Lan Viên.
 

 
Mẹ có nghe chăng tiếng con gọi?
Mẹ có nghe chăng tiếng con gọi?



Con còn bế trên tay

Con chưa biết con cò

Nhưng trong lời mẹ hát

Có cánh cò đang bay:

"Con cò bay la

Con cò bay lả

Con cò Cổng Phủ

Con cò Đồng Đăng..."

Cò một mình, cò phải kiếm lấy ăn

Con có mẹ, con chơi rồi lại ngủ

"Con cò ăn đêm

Con cò xa tổ

Cò gặp cành mềm

Cò sợ xáo măng..."

Ngủ yên, ngủ yên, cò ơi, chớ sợ

Cành có mềm, mẹ đã sẵn tay nâng

Trong lời ru của mẹ thấm hơi xuân

Con chưa biết con cò con vạc

Con chưa biết những cành mềm mẹ hát

Sữa mẹ nhiều, con ngủ chẳng phân vân

II

Ngủ yên, ngủ yên, ngủ yên

Cho cò trắng đến làm quen

Cò đứng ở quanh nôi

Rồi cò vào trong tổ

Con ngủ yên thì cò cũng ngủ

Cánh của cò, hai đứa đắp chung đôi

Mai khôn lớn, con theo cò đi học

Cánh trắng cò bay theo gót đôi chân

Lớn lên, lớn lên, lớn lên...

Con làm gì?

Con làm thi sĩ

Cánh cò trắng lại bay hoài không nghỉ

Trước hiên nhà

Và trong hơi mát câu văn

III

Dù ở gần con

Dù ở xa con

Lên rừng xuống bể

Cò sẽ tìm con

Cò mãi yêu con

Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con

À ơi!

Một con cò thôi

Con cò mẹ hát

Cũng là cuộc đời

Vỗ cánh qua nôi

Ngủ đi, ngủ đi!

Cho cánh cò, cánh vạc

Cho cả sắc trời

Đến hát

Quanh nôi

 

***

Cảm nhận của Lâm Hạ về bài hát "Cánh cò trong câu hát mẹ ru" (Nhạc : Phạm Tuyên, thơ : Chế Lan Viên).

Có lẽ trong trái tim mỗi người, hình ảnh của mẹ luôn là hình ảnh tuyệt vời nhất. Bởi những chập chững đầu đời, những dấu ấn quan trọng trong đời, đều gắn liền với Mẹ. Riêng với bản thân tôi, mẹ là cả thế giới, cả miền trời ấu thơ và tất cả những gì tôi mơ ước trong đời đều mong muốn mang đến cho mẹ những phút giây ngọt ngào, hạnh phúc. Nếu như tình yêu của mỗi người con đều được san sẻ cho cả núi Thái Sơn, nước trong nguồn thì với tôi, chẳng có đỉnh núi nào để biết trên đời này tình cha cao vợi đến đâu, chỉ biết cả cuộc đời mình, đều được yêu thương và chở che bởi tình mẹ bao la.

"Con còn bế trên tay, con chưa biết con cò

Nhưng trong lời mẹ ru có cánh cò đang bay."

Ba bỏ hai mẹ con khi tôi tròn ba tháng tuổi, cơ cực kể mấy cho vừa công ơn mẹ một mình tần tảo chăm con. Tủi phận, lại thân gái một mình, mẹ chẳng được như khỏe mà lại bị sốt bại liệt từ bé, một bên chân yếu lắm. Vậy nhưng với tình yêu của mẹ, tôi lớn lên kiên cường như thân cây mọc giữa núi đồi cao nguyên. Có lẽ sợ tôi không có ba dễ sinh hư, mẹ có khi nhẹ nhàng nhưng cũng có lúc phải dùng roi trước sự bướng bỉnh của tôi. Ngày bé chỉ ước được một lần có ba đưa đi học, nghe mấy đứa bạn khoe ba nó “treo giải” cứ 10 điểm là được thưởng tiền, tôi nhìn vào tập vở mình mà lòng nặng trĩu. Tôi ráng học chỉ vì sợ mẹ đánh đòn thôi, chứ được điểm cao cũng không có ba mua kem hay khen thưởng gì hết. Nỗi buồn ấy cứ lớn dần trong tôi.


 

Tôi có gặp ba, khi ba đã lấy vợ khác và tôi có hai đứa em. Mọi thứ trong tôi vụn vỡ, tôi muốn được một lần có ba trọn vẹn, để biết tình cảm của một người cha là thế nào? Có được như mấy đứa bạn không? Nhưng tôi nhận được cái nhìn thờ ơ lạnh nhạt, vì tôi còn hai đứa em, chúng cần ba hơn. Tự an ủi mình rằng được mẹ ở bên là hạnh phúc rồi, dẫu biết có những đêm bị mẹ đánh đòn đau, vẫn ước giá mà có ba ủi an vài lời. Có biết đâu thương con mẹ cũng khóc, nghĩ lại vẫn thấy ngày xưa giá đừng bướng bỉnh, có lẽ mẹ chẳng phải dùng đến đòn roi.

Rồi tôi lớn dần, xa mẹ mới biết nhớ da diết mùi mồ hôi nồng sau lưng áo mẹ, mới biết chẳng có đòn roi thì chẳng có tôi trưởng thành như bây giờ. Có những lỗi lầm trong đời con vấp váp chỉ mong có mẹ ở bên la mắng, nhưng nào có được đâu? Vấp cũng tự mình nhịn đau mà đứng dậy, nghĩ đến niềm tin yêu mẹ trọn đời dành cho con mà vượt qua, mà bước tiếp. Chợt nhận ra rằng tạo hóa công bằng lắm, không có ba nhưng tình thương mẹ dành cho tôi lớn gấp nhiều lần. Nhà bên có cô bé em còn trẻ, lỡ một chuyến đò giờ lại sang ngang, ngày vui xúng xính áo cưới, tiếng nhạc vang xa nghe não lòng, đứa bé chạy lon ton theo mẹ, có biết đâu chẳng còn được mẹ nâng niu.

"Ngủ đi con, cò ơi chớ sợ

Cành có mềm mẹ đã dắt tay nâng

Con chưa biết con cò, con vạc

Con chưa biết cành mềm mẹ hát

Sữa mẹ nhiều con ngủ chẳng phân vân…"


Nhìn mà xót xa, mới hiểu thấu lòng mẹ khi chấp nhận ở vậy mà chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện bước thêm. Lần đầu tiên trong đời không bị mẹ đánh đòn mà ôm mẹ khóc rưng rức,mẹ chỉ cười hiền nói lớn rồi mà giống hồi nhỏ, nhõng nhẽo quá. Nhìn lại mẹ dáng hao gầy, tay chai sạn mà lòng thấm đau. Đi suốt chặng đường dài mới thấu hiểu nỗi gian lao của bậc sinh thành, của người mẹ chịu đựng nắng mưa, vượt qua giông bão và miệng lưỡi nhân gian để một mình nuôi con khôn lớn. Cánh cò của mẹ luôn đưa con bay cao để con thực hiện những ước mơ, hoài bão của tuổi trẻ, chỉ cần thấy con được thấy con vui cười, lòng mẹ chẳng ngại gian nan.

Tình yêu dành cho mẹ, chẳng đứa con nào nói hết thành lời.

Thầm nguyện cầu cho mẹ luôn an vui, và luôn dõi theo bước đường con đi. Chặng đường dài, con luôn cần có mẹ.

Yêu mẹ thật nhiều.

  • Lâm Hạ
  • Bài hát sử dụng trong CXAN 216: Cánh cò trong câu hát mẹ ru (Phù Sa), Gặp mẹ trong mơ (Thùy Chi).
  • Cảm xúc âm nhạc được thực hiện bởi Hằng Nga và Dalink Studio Group.
.
.
.
.
.
.