.
  • A Thousand Years - Yêu em hơn cả nghìn năm
    Bài hát A thousand years dưới giọng hát ngọt ngào của Christina cất lên trên nền nhạc ghita nồng nàn và chất chứa yêu thương.
  • Thì thầm 408: Người đặc biệt duy nhất không thể quên…
    Có những thứ tình cảm không nhất thiết cứ phải là tình yêu mới đẹp, mà chỉ cần đặc biệt theo cách nào đó trong mắt nhau cũng đủ để nhớ đến suốt đời rồi.
  • Phải qua bao nhiêu lời hứa ta mới đủ tin yêu
    Có bao nhiêu người đã hứa rồi quên? Và bao nhiêu sự hứa hẹn được tạo ra nhưng rồi người hứa lại tìm mọi kẽ hở để lách qua?
  • Đợi một người ở Sân bay
    Cô gái ấy, về sau, đã luôn đứng chờ tôi với nụ cười ấm áp chỉ dành cho riêng tôi ở sân bay. Dù có đến đâu, tôi cũng luôn biết mình phải trở về vì nơi ấy, có cô ấy, luôn chờ tôi…
  • Cái áo của thỏ con- Ba ba tìm nhà
    Trong khu rừng nọ có một chú Thỏ mắt hồng trong rất xinh. Thỏ mẹ may cho Thỏ con một cái áo bông trắng giống như áo của tất cả các chú Thỏ khác. Thỏ con không thích cái áo bông trắng, Thỏ con đòi mẹ phải may cho mình thật nhiều áo sặc sỡ khác.
  • Cafe yêu
    Điều em sẽ làm đầu tiên nếu anh nói yêu em là gì?
  • Thả tất cả về với gió
    Họ cãi nhau. Có lẽ là lần cãi nhau to nhất kể từ khi họ yêu nhau. Cô gái đã nhìn thấy chàng trai chở một cô gái khác. Tóc dài. Mặc váy hồng. Chàng trai thích những cô gái tóc dài. Ấn tượng với những ai mặc váy hồng. Và cô gái thì tóc ngắn. Không thích mặc váy.
  • Truyền thuyết về lễ Halloween
    Halloween là một ngày lễ hội truyền thống được tổ chức vào đêm ngày 31 tháng 10 hàng năm. Đặc biệt trong ngày này những đứa trẻ sẽ hoá trang trong những bộ trang phục quái lạ đi đến gõ cửa những ngôi nhà để xin bánh kẹo.
  • Chuyến xe kinh hoàng (Phần 2)
    Vy nhớ lại một lần Đạt có khoe về sợi dây này, nói rằng đó là món gia bảo, gia đình Đạt rất quý và truyền từ đời này sang đời khác.
  • Cung Hoàng Đạo nào lãng mạn nhất khi yêu?
    Bạn có biết "người ấy" hay chính bạn có tình yêu như thế nào không? Và cả độ lãng mạn nữa thì sao? Hãy cùng khám phá nhé!
Dấu Chân Online 42: Bãi Ôm - Biển, nỗi nhớ và em...
Xuất bản: 11:26, Thứ Tư, 27/04/2011
.
.

 

Trong chương trình tuần này DCOL sẽ giới thiệu với các bạn một địa điểm rất hấp dẫn, một vùng biển hoang sơ, nươc trong vắt và cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ. Mời các bạn cũng lắng nghe DCOL tuần này được chuyển thể từ những ghi chép “Bãi ôm – biển nỗi nhớ và em” của bạn đọc Quỷ Cốc Tử nhé.

Nhớ lại chuyến đi cực đông lần thứ 2, từ Đầm Môn rong ruổi ra Đại Lãnh, ra Tuy Hòa rồi tiếp đi Sông Cầu, Kỳ Nham, Vịnh Xuân Đài, ... Có lẽ miền trung là nơi có những bãi biển tuyệt diệu bậc nhất.  Vậy mà, chưa bao giờ có cảm giác biển tuyệt diệu như Biển Bãi Ôm.

Không thế nhớ hết đi qua biết bao địa danh ngộ nghĩnh của Vịnh Xuân Đài như: Vũng La, Vũng Lắm, Vũng Mắm, Vũng Me, Vũng Sứ, Vũng Chào... Nhưng phải nói là may mắn và có duyên lắm mới biết đến Biển Bãi Ôm, không có nhiều thông tin trên net, cũng ít dân du lịch nào biết đến.

Nhớ hôm đi lang thang ra Kỳ Nham chỉ dự tính sẽ chạy dọc đường vào Vũng La để ngắm cảnh biển mà thôi, ai dè lạc đường, đến khi hỏi đường thì người dân lại không biết địa danh cần hỏi, có một bác nói: "Gần đây chỉ có Bãi Ôm thôi, quay lại thấy có cái cây dừa đầu hẻm thì chạy vào là thấy". Đến Bãi Ôm - lạc biển chốn thiên đường chỉ là tình cờ như thế.





Bãi Ôm là một bãi biển nhỏ lọt thỏm vào đất liền, được che chắn bởi 2 dãy núi đá cao.Nhìn toàn cảnh, Bãi Ôm như vòng cánh tay của người cha núi ôm đứa con biển vào lòng mà che chở dỗ dành. Ai yêu biển nhìn thấy cũng sẽ sững sờ, không thể tưởng được sự hùng vĩ và tuyệt diệu nơi đây. Nhìn ra xa muôn ngàn con sóng bạc nhỏ lăn lăn, rồi tăng tốc, lớn dần và ào ạt quật vào bờ. Sóng nơi đây không khoan thai từ tốn như nơi khác mà dồn dập, lớp trước chưa tan lớp sau đã ầm ầm lướt tới.

"Cuộc tấn công đổ bộ" có vẻ hung dữ là thế như khi đến bờ, vừa khẽ chạm phải bờ cát vàng óng mịn là sóng giật mình xấu hổ với sự hung bạo vội buông lơi mơn trớn nhẹ nhàng. Ôi yêu thay mối tình bờ và biển. Cpm người ta, sau khi reo hò chạy nhảy trên bờ cát lại tần ngần đứng lặng mà ngắm biển, cứ đứng thế thật lâu, nhìn từng con sóng đổ về, rồi lại để hồn tan theo sóng. Để cho muôn câu hỏi cứ theo mỗi đợt sóng mà chất vấn:


Ngày xưa biển xanh? Không như bây giờ biển là hoang vắng?

Sóng có nghĩa gì không? Nếu chiều nay em chẳng đến?

...

Có nỗi nhớ nào hơn biển nhớ con thuyền?
Có nỗi nhớ nào hơn nỗi nhớ khi em xa anh?

...

Biển là em? Ngọt đắng trùng khơi?
Biển nghìn thu ở lại?

Ngồi trên cát làm sao như đá tạc vọng phu? Không có ngôn từ nào có thể diễn tả hết vẻ đẹp, mọi cung bậc cảm xúc đều bị phá vỡ. Một ngày nào đó sẽ quay lại nơi đây, không chỉ một mình, để đá xanh không hóa thành vọng phu. Để tình yêu đong đầy và trọn vẹn; Biển, nỗi nhớ và em.

(Chuyển thể từ ghi chép cùng tên của bạn đọc Quỷ Cốc Tử)

.
.
.
.