.
  • A Thousand Years - Yêu em hơn cả nghìn năm
    Bài hát A thousand years dưới giọng hát ngọt ngào của Christina cất lên trên nền nhạc ghita nồng nàn và chất chứa yêu thương.
  • Thì thầm 408: Người đặc biệt duy nhất không thể quên…
    Có những thứ tình cảm không nhất thiết cứ phải là tình yêu mới đẹp, mà chỉ cần đặc biệt theo cách nào đó trong mắt nhau cũng đủ để nhớ đến suốt đời rồi.
  • Phải qua bao nhiêu lời hứa ta mới đủ tin yêu
    Có bao nhiêu người đã hứa rồi quên? Và bao nhiêu sự hứa hẹn được tạo ra nhưng rồi người hứa lại tìm mọi kẽ hở để lách qua?
  • Đợi một người ở Sân bay
    Cô gái ấy, về sau, đã luôn đứng chờ tôi với nụ cười ấm áp chỉ dành cho riêng tôi ở sân bay. Dù có đến đâu, tôi cũng luôn biết mình phải trở về vì nơi ấy, có cô ấy, luôn chờ tôi…
  • Cái áo của thỏ con- Ba ba tìm nhà
    Trong khu rừng nọ có một chú Thỏ mắt hồng trong rất xinh. Thỏ mẹ may cho Thỏ con một cái áo bông trắng giống như áo của tất cả các chú Thỏ khác. Thỏ con không thích cái áo bông trắng, Thỏ con đòi mẹ phải may cho mình thật nhiều áo sặc sỡ khác.
  • Cafe yêu
    Điều em sẽ làm đầu tiên nếu anh nói yêu em là gì?
  • Thả tất cả về với gió
    Họ cãi nhau. Có lẽ là lần cãi nhau to nhất kể từ khi họ yêu nhau. Cô gái đã nhìn thấy chàng trai chở một cô gái khác. Tóc dài. Mặc váy hồng. Chàng trai thích những cô gái tóc dài. Ấn tượng với những ai mặc váy hồng. Và cô gái thì tóc ngắn. Không thích mặc váy.
  • Truyền thuyết về lễ Halloween
    Halloween là một ngày lễ hội truyền thống được tổ chức vào đêm ngày 31 tháng 10 hàng năm. Đặc biệt trong ngày này những đứa trẻ sẽ hoá trang trong những bộ trang phục quái lạ đi đến gõ cửa những ngôi nhà để xin bánh kẹo.
  • Chuyến xe kinh hoàng (Phần 2)
    Vy nhớ lại một lần Đạt có khoe về sợi dây này, nói rằng đó là món gia bảo, gia đình Đạt rất quý và truyền từ đời này sang đời khác.
  • Cung Hoàng Đạo nào lãng mạn nhất khi yêu?
    Bạn có biết "người ấy" hay chính bạn có tình yêu như thế nào không? Và cả độ lãng mạn nữa thì sao? Hãy cùng khám phá nhé!
Chỉ có trái tim mới hiểu
Xuất bản: 16:13, Thứ Hai, 22/09/2014
.
.

Taxi vừa dừng trước của nhà, Vũ lao nhanh ra khỏi xe và không ngừng nôn, vội vàng gửi tiền cho anh tài xế, Miên bước nhanh đến bên Vũ vỗ vỗ nhẹ vào lưng anh. Đưa Vũ vào nhà, đặt anh nằm ngay ngắn trên giường Miên quay vội vào bếp pha nước rồi giặt chiếc khăn mặt cho anh. Bước đến đặt ly nước xuống chiếc tủ nhỏ cạnh đầu giường, bất giác chiếc khung ảnh màu trắng đập vào mắt Miên, là bức ảnh Vũ và Ly chụp cách đây khá lâu. Trong ảnh Vũ  mỉm cười rất hạnh phúc, nụ cười của anh sáng đến mức làm mắt Miên nhòe đi.

Gần một năm kể từ ngày Ly chia tay Vũ và quyết định đi du học, cho đến hôm nay khi hay tin Ly sắp đính hôn Vũ vẫn không thôi những nỗi nhớ, trong cơn say anh vẫn không ngừng gọi tên Ly.


Thời gian qua ở bên Vũ nhìn anh yêu, nhìn anh chia tay, nhìn anh đau khổ, nhìn anh tìm quên trong men say. Tim Miên như bị bóp nát nhiều lần, nước mắt cô cũng vì anh mà không ngừng rơi.

 
Chỉ có trái tim mới hiểu
Chỉ có trái tim mới hiểu


Nếu có cơ hội quay trở lại một ngày của ba năm trước, ngày  Miên nhận ra mình yêu Vũ và nếu cô dũng cảm bày tỏ với Vũ, thì liệu kết cục của Vũ và cô có đau khổ như bây giờ? Chẳng có câu trả lời nào cho Miên cả vì cô hiểu cuộc đời này  không có hai chữ “Nếu như”. Miên chỉ có thể dùng những ngày tháng của hiện tại ở bên cạnh Vũ với hi vọng những chờ đợi, những yêu thương của mình có thể làm khoảng cách giữa cô và Vũ gần lại. Nhưng có vẻ  những yêu thương, những chờ đợi của cô suốt thời gian qua là chưa đủ với Vũ, chưa đủ để anh quên Ly.


Hiện tại Miên chấp nhận bước âm thầm bên Vũ như chiếc bóng, xuất hiện bên anh với tư cách một người bạn thân. Không phải vì Miên cam chịu, cũng không phải Miên không đủ dũng cảm nói cho Vũ biết cô yêu anh. Chỉ là Miên sợ khi cô nói ra điều đó sẽ không thể  bước đi bên Vũ như bây giờ, sẽ không còn được nhìn thấy anh nữa.


Miên thôi không suy nghĩ, đặt chiếc khung ảnh về lại chỗ cũ rồi bước đến giúp Vũ lâu nhẹ mặt, đắp chiếc chăn mỏng cho anh và rời khỏi đó. Suốt quãng đường về nhà Miên luôn tự hỏi bản thân, một người đàn ông lạnh lùng, vô tâm như anh có điều gì đặc biệt làm Miên yêu tha thiết đến vậy?


Là vì trái tim vẫn chỉ mãi đi theo lí lẽ của nó, bỏ mặc lí trí, bỏ mặc hết những đúng sai. Một khi trái tim đã nhầm đường, yêu thương lạc hướng. Nó vẫn lì lợm bỏ ngoài tai hết những lời cảnh báo về tổn thương, về những quẩn quanh, những giằng xé. Chỉ có trái tim mới hiểu ta yêu ai và cần ai nhất.


Sau những cuộc vui bên bạn bè, sau mỗi đêm chìm đắm trong cơn say. Khi tỉnh dậy Vũ lại xuất hiện bên Miên như chưa hề có chuyện gì xảy ra, vẫn khuôn mặt lạnh lùng, vẫn nụ cười vô hồn. Vũ che giấu và sống giả tạo đến mức  Miên cũng nghiễm nhiên trở thành người bạn diễn bất đắc dĩ của Vũ, đáp lại anh cũng là những nụ cười vô hồn, ánh mắt vô tâm xem như không hay biết gì của Miên. Nhưng thật tâm khi khi đi bên anh Miên đau rất nhiều.


Vũ huơ huơ tay trước mặt Miên:


-    Này ! Em đang suy nghĩ gì mà như người mất hồn vậy?


-    Dạ ? Đâu có gì, em đang nghĩ xem sau khi ăn xong có chỗ nào hay ho để đi không ý mà.


 Vũ gắp một ít thức ăn cho Miên:


-    Em cứ lo ăn cho bằng hết tất cả thức ăn trên bàn đi, ăn xong anh chở em đến nơi này đảm bảo em thích.


-    Chỗ nào vậy anh?


Vũ tỏ vẻ bí mật:


-    Em cần biết chỗ đó là chỗ nào để làm gì ? Anh lái xe mà, chỉ cần anh biết là được rồi. Ở đó có rất nhiều hoa dại nhé, chẳng phải em rất thích chụp những bông hoa dại sao?


Miên mỉm cười, đôi mắt sáng hẳn lên:


-    Vậy thì ăn nhanh nhanh còn đi.


Miên rất muốn được ngồi sau xe Vũ, lang thang khắp mọi nẻo đường. Cùng anh la cà quán xá, đến những quán cafe yêu thích, ngồi bên nhau nghe nhạc và đọc sách. Miên thích cảm giác được cho hai tay vào túi áo anh ủ ấm, để từng làn gió đông mơn man trên tóc, những lúc như vậy Miên cảm nhận được chút hạnh phúc khi đi bên Vũ.


Vũ chở Miên đến một ngọn đồi nhỏ, ở đây có rất nhiều hoa dại và những loại cây, lá rất lạ.


-    Em thích chưa? Tha hồ mà chụp hình nhé!


Miên nhìn Vũ nháy mắt:


-    Chỉ có anh là hiểu em.


-    Thôi đi cô ạ!


 Miên cười hai  tay xoay xoay chiếc máy ảnh, Miên thích những bông hoa dại bởi cô cảm thấy chúng rất mạnh mẽ, không cần tay người chăm sóc những bông hoa dại ấy vẫn có thể mọc lên rất nhiều ở mọi nơi. Vũ hay đưa Miên đến những khoảng đất trống hoặc những ngọn đồi nhỏ như thế này không phải vì Vũ thích hoa, chỉ là Vũ thích những nơi yên bình và nhiều gió. Bất giác Miên nhìn về phía Vũ, cứ mỗi khi đến những nơi này anh như trở thành một con người khác im lặng và càng lạnh lùng hơn.


Miên nhìn thấy tay Vũ đang nắm chặt vật gì đó, thì ra là sợi dây chuyền trước đây anh đã tặng Ly. Vũ  nhìn chằm chằm vào sợi dây chuyền, rồi lại hướng ánh mắt về một khoảng xa xăm, Miên biết anh đang nghĩ về Ly. Miên thấy khó chịu, cô cảm thấy ghen tị với vật vô tri vô giác trên tay Vũ. Miên bước đến giật lấy sợi dây chuyền trên tay anh:


-    Người ta sắp cưới đến nơi rồi, anh còn giữ nó làm gì? Ném nó đi.


Vừa dứt lời Miên xoay tay và ném phăng đi thứ cô đang cầm. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức Vũ chẳng kịp nhìn thấy sợi dây chuyền đó bay đi đâu, Vũ đúng phắt dậy khuôn mặt giận dữ nhìn Miên:


-    Em nghĩ em là ai hả? Ai cho em cái quyền tự ý động vào đồ của người khác, tìm nó về cho anh.


 Giọng Vũ mỗi lúc mỗi  lớn, cứ như thể đang hét vào mặt Miên. Miên không nói gì đưa bàn tay ra trước mặt Vũ, trên tay cô là sợi dây chuyền hình ngôi sao lúc nãy:


-    Trả cho anh, anh cứ giữ nó mà nhớ người yêu cũ rồi tự dày vò bản thân đi. Chở em về, em chẳng muốn ở đây nữa, chả có gì vui.

Chỉ có trái tim mới hiểu
Chỉ có trái tim mới hiểu


Miên xoay nhanh đi, cảm giác chua xót trong lòng làm đôi mắt cay. Không phải Miên khóc, chỉ là bụi bay vào mắt.


 Trên suốt đoạn đường về nhà Miên chẳng nói gì, cô lấy chiếc tai nghe nhỏ trong túi áo mang vào tai rồi mở nhạc thật lớn, để mặc những giọt nước mắt tự nhiên trôi theo gió. Ngay từ đầu tình yêu này là do Miên chọn, nên cô chỉ có thể tiếp tục bước đi, và kiên nhẫn chờ đợi. Chờ đợi vốn dĩ  đau khổ, cố để quên cũng rất đau khổ. Nhưng điều đau khổ nhất là giờ đây Miên đang loay hoay  không biết nên lựa chọn tiếp tục chờ đợi hay cố lãng quên. Không biết bao nhiêu lần Miên tự hỏi bản bản thân, đâu mới là hạnh phúc cô đang cần. Rất nhiều lần Miên suy nghĩ về thứ mà cô đang cố gắng, thứ hạnh phúc mà cô đang chờ đợi là đúng đắn hay sai lầm. Miên đang dần cảm thấy tuyệt vọng trong tình yêu này. Ngồi sau xe anh Miên cứ mãi suy nghĩ , phải  làm sao để cô có đủ kiên nhẫn đứng mãi một chỗ chờ Vũ?


Vũ dừng xe trước cửa nhà Miên, cô xuống xe bước vội vào cửa mà không chào anh. Vũ gọi nhưng cô giả vờ như không nghe thấy, Miên không muốn cho anh thấy đôi mắt đỏ hoe của cô. Nhưng Vũ đã kịp nắm tay Miên và xoay người cô lại, chẳng thể che giấu được đôi mắt đang đỏ hoe, cô chỉ có thể nhìn thẳng vào Vũ:


-    Chuyện gì anh?


-    Lúc nãy anh… anh có hơi to tiếng, anh xin lỗi!
-    …
-    Chủ nhật này cafe Lặng có đêm nhạc acoustic, em đi cùng anh không?


-    Cũng được, mai anh đến đón em.


Vũ làm Miên tổn thương, cô lại tha thứ cho anh. Vũ không yêu cô, cô lại ra sức yêu thương anh. Bạn bè  hỏi cô tại sao lại ngu ngốc chịu nhiều đau khổ như vậy? Miên chỉ có thể nói rằng vì đó là tình yêu, khi yêu một người ta sẽ không ngừng đánh đổi vì người đó. Dù cho tình yêu đó…mãi mãi chỉ là sự lơ lửng của số phận thì Miên cũng không cảm thấy hối hận về những tháng ngày cô theo đuổi tình yêu này.

(Còn nữa)

 

Like fanpage để cập nhật những audiobook hay nhất, clip hot nhất và ebook bán chạy nhất trên mtv/megafun.vn.
 
mtvmegafun
mtvmegafun
Để được nghe tất cả những bản audiobook chất lượng cao, để đọc ebook hay và hấp dẫn, để xem clip hot  mỗi ngày, soạn tin nhắn TL TK đăng nhập truelife gửi 8399 (3000 đồng/ 1 tin nhắn) là bạn sẽ được tặng ngay 7 ngày nghe và tải tải tất cả các audiobook, ebook hay clip hay trên mtv.megafun.vn nhé.

 

.
.
.
.
.
.