.
  • Em làm dâu phố cổ
    Có lẽ khi ấy, em cũng giống như bao nhiêu người khác, chỉ biết đến Phố Cổ với những nhà hàng, cửa hiệu hào nhoáng,
  • Đêm đầu (Phần 1)
    Sumio ra mặt giận hỏi tại sao con không nói sớm hơn. Vợ ông, Taeko, bị ung thư vú di căn đi khắp nơi, chết cách đây đã ba năm.Cả mẹ lẫn dì lớn của Taeko, hai chị em đều chết vì ung thư.
  • 12 chòm sao lúc nổi giận biến thành con gì ?
    Bạn có biết khi bạn tức giận là rất xấu và ngay lúc đó bạn biến thành con vât nào ko? Nếu bạn chưa biết thì chương trình ngày hôm nay sẽ bật mí cho bạn.
  • Đau thương đến chết (Phần 21)
    (MegaFun) - Khoé miệng Lâm Mang hơi nhích nhích, không rõ định cười hay khóc; anh gần như gục đầu xuống bàn, giấu mặt phía sau chai bia: "Anh rất cảm phục em vẫn có thể giữ được nét hài hước, rất cảm ơn em đang cố gắng giúp anh".
  • Đau thương đến chết (Phần 20)
    (MegaFun) - Tiếng thở dài của Lâm Mang khiến bao ý nghĩ vẩn vơ ám ảnh Tư Dao lâu nay lại trỗi dậy. Ôi, mình làm sao thế này? Có phải mình là con người rất "chẳng lành" hay không?
  • Đau thương đến chết (Phần 19)
    (MegaFun) - Tiếng bước chân xa dần. Chỉ còn lại Tư Dao một mình đứng đó. Cô lúng túng, không biết nên đi về hay đứng đây chờ Lâm Nhuận trở lại?
  • Cô gái có hình xăm rồng (Phần 29)
    (MegaFun) - Bản thân con người này là một pha trộn của giản dị, hiểu biết và hòa nhã. Không cần có tài phân tích đủ kết luận rằng vị CEO của tập đoàn là một người có vấn đề.
  • Quê ai đẹp nhất
    Chúng tranh cãi hồi lâu, chẳng con nào chịu thua con nào. Sau cùng, chúng quyết định cùng trèo lên chỗ cao nhất nhìn về quê hương của nhau,
  • Thiên thần nổi giận (Phần 37)
    (MegaFun) - Lễ Noel đã đến rồi lại qua đi, và bắt đầu một năm mới - 1973. Những đợt tuyết tháng hai nhường bước cho những cơn gió lồng lộng của tháng ba, và Jennifer biết rằng đã đến lúc ngừng công việc.
  • Mật mã Da Vinci (Phần 79)
    (MegaFun) - Langdon tiến lại với sải chân dứt khoát, giơ hộp mật mã ra trước hai người: "Không", ông nói, mắt đanh lại khi quay sang nhìn Leigh, "không, cho đến khi ông để cô ấy đi".
Em yêu anh, ngốc ạ!
Xuất bản: 14:18, Thứ Tư, 23/10/2013
.
.

(MegaFun) - Xin lỗi anh có thể giúp em... Phi khựng lại. Cô gái đang cầm chiếc áo sơ mi trên tay. Anh có thể mặc thử hộ em chiếc áo này không ạ?

Phi mỉm cười gật đầu. Đó là một chiếc áo sơ mi màu xanh bộ đội. Phi cầm chiếc áo bất giác xuýt xoa:

- Chà cái áo đẹp đấy!

- Em định tặng sinh nhật bạn trai em... Cô gái hồn nhiên khoe.

 

Tác giả: Hoàng Anh Tú – MC: Hiền Lương Xal  – Kỹ thuật: Shushi Mit – Biên tập: Minh Trang

Phi mang chiếc áo vào phòng thử. Quả là cô gái khéo chọn. Chiếc áo vừa in. Màu xanh bộ đội cũng chính là màu xanh mà Phi thích. Soi gương, Phi phải gật gù thốt lên thành tiếng “Đẹp”. Quả thế thật, mặc chiếc áo này vào trông Phi phong độ hẳn lên. Cái bản tính úi xùi của Phi cộng với sự ra đi của Nguyên thì thành ra một gã con trai luộm thuộm.

Em yêu anh, ngốc ạ!
Em yêu anh, ngốc ạ!

Tụi bạn vẫn kêu Phi là týp người "Nước ra nước, cái ra cái". Có nghĩa là ăn mặc chẳng nhuần nhuyễn gì cả. Nhưng cứ thử nhìn bây giờ xem, chiếc áo làm cho Phi khác hẳn. Phi đi ra. Cô gái đang tán dóc với mấy người bán hàng. Vừa thấy Phi đi ra, cô gái sững người lại. Một thoáng, ngay sau đó, giọng cô lanh lảnh:

- Trúng phóc! Đẹp...

Rồi nhanh chóng, cô loẹt quẹt chạy vào dãy treo quần. Rất nhanh, cô lấy ra một cái quần kaki túi hộp. Đưa Phi, cô gái nói như ra lệnh:

- Mặc với cái này

Phi như một cái máy, cầm chiếc quần đi vào trong. Rất ổn. Phi khác hẳn với Phi mọi ngày. Chính Phi cũng phải lạ lẫm với mình. Bây giờ thì Phi đẹp hơn cả hồi còn Nguyên. Đúng cảm giác như đứa trẻ có quần áo mới. Phi đi ra mặt hớn hở:

- Đẹp không này?

Cô gái tủm tỉm cười:

- Có thể chứ! Đúng như em hình dung.

Phi bỗng nhiên hơi thắt ruột một cái khi nghĩ đến việc phải trút bỏ bộ quần áo ấy ra. Và càng ấm ức hơn khi nghĩ đến việc bộ quần áo này sẽ được chuyển đến một gã trai nào đó lạ huơ lạ hoắc. (Chắc chắn là vẻ mặt của hắn sẽ rất đáng ghét!) Rồi Phi lại cười mình. Chẳng hiểu học đâu ra cái tính đố kỵ như vậy nữa. Rõ là... Cô gái đi vòng vòng quang Phi ngắm nghía kỹ lưỡng. Rồi cô lại lôi máy điện thoại ra. Xoạch xoạch xoạch. Liên tục bốn năm kiểu. Vừa chụp cô hồn nhiên nói:

- Em xin phép mượn anh làm ma nơ canh nhé! Sẽ trả thù lao đàng hoàng, anh yên tâm!

Phi bất giác cũng hứng khởi lượn qua lượn lại như người mẫu chuyên nghiệp. Cô gái thật dễ thương và hồn nhiên. Phi trở lại phòng thử, cởi bộ quần áo ra mà tiếc hùi hụi.

Cô gái đã trả tiền, cầm chiếc túi đựng quần áo trên tay, cô chìa bàn tay ra:

- Em tên Minh Như, năm nay 19 tuổi đang học năm thứ nhất đại học Quốc Gia.

Phi bắt tay cô gái. Bàn tay cô gái rất mềm và mát.

- Anh tên Phi năm nay 21 tuổi đang học Mỹ Thuật Công Nghiệp, khoa Trang trí nội thất.

Cô gái nheo mắt:

- Như em đã nói có thù lao đàng hoàng. Nếu anh không bận, em mời anh đi uống nước gọi là cảm ơn.

Nhìn đồng hồ, mới là 3h, còn đến cả 1 buổi chiều để biến nó thành buổi chiều thú vị. Phi gật đầu:

- Thôi được rồi, anh nhận vụ cà phê. Giá ấy hơi rẻ cho một người mẫu chuẩn như anh đấy!

Cô gái bĩu môi, mắt long lanh nhìn Phi khiến Phi hơi lúng túng một tẹo.

Hai người vào một quán cà phê nhỏ trên đường Khúc Hạo. Quán Aligh. Minh Như chọn chiếc bàn kiểu Nhật. Phi ngó quanh. Quán đẹp quá. Như kéo tay Phi ngồi xuống.

- Nào anh thấy thù lao đã xứng đáng chưa nào?

Phi gật đầu:

- Anh vẫn qua đây thường xuyên nhưng chưa bao giờ vào… Ai ngờ nó lại đẹp thế.

Như tít mắt cười.

- Lần đầu tiên em vào quán này, em đã quyết định phải làm sao để nghe được lời tỏ tình ngay tại quán này đấy!

-Thế à? Em với cậu bạn trai của em đã bắt đầu tình yêu ở quán này sao?

- Chưa! Nhưng sắp rồi!

- Là sao?

- Là anh ấy không biết em thích anh ấy!

- Á à! Tình yêu đơn phương đây!

- Nhưng em chắc chắn sinh nhật anh ấy sẽ nói lời yêu em ngay tại quán này.

- Cậu ấy sinh ngày bao nhiêu?

- 6/2

- Hả?Anh cũng sinh đúng ngày đó!

- Anh đùa em!

- Không! Anh nói thật đấy! Đây này, không tin, chứng minh thư của anh đây này!

Minh Như cầm chứng minh thư của Phi ngắm nghía một hồi rồi trả lại:

- Trông anh hồi 16 tuổi ngố thật!

Phi phì cười. Như khuấy cốc cà phê cho Phi rồi đẩy cốc sang. Phi hơi lúng túng. Như biết được điều đó, cô cười lớn:

- Khờ quá! Em thích được khuấy cà phê nhưng lại không uống được cà phê vì hay bị mất ngủ mà.

Phi thấy mình đúng là khờ thật. Ánh nắng buổi chiều hắt vào bàn chỗ Như ngồi khiến khuông mặt cô ửng hồng. Đây là lần đầu tiên Phi gặp Như nhưng trông Như quen quen mà không tài nào nhớ nổi. Phi nói:

- Anh thú nhận là anh thấy em rất quen! Như thể ta đã gặp nhau ở đâu đó rồi vậy.

- Thế ạ? Chắc tại kiểu mặt của em quen thuộc, thiếu cá tính quá chăng?

Phi cười. Từ ngày Nguyên ra đi, Phi cũng ít đi chơi với con gái. Hầu như chỉ túm tụm với mấy thằng con trai với nhau. Cả lũ đùa là thành lập "Hội Gay" với nhau. Phần vì Phi nản sau một mối tình 2 năm tan vỡ. Phần vì Phi cũng bận bịu. Nguyên cũng đã có bạn trai mới. Hai người giờ đã là bạn của nhau. Rất nhiều lần Nguyên giục Phi yêu ai đó đi cho bớt già, Phi đều đây đẩy chối. Nguyên hạnh phúc thế cũng là mừng. Hai năm yêu nhau rồi bỗng một hôm tỉnh giấc nhận ra mình giống hai người bạn hơn là 2 người yêu. Đến một hôm, Phi nhận ra rằng tình yêu không phải là 2 người sống bình yên bên nhau mà là 2 người phải cảm thấy bình yên khi được ở bên nhau. Đến một hôm, Phi nhận ra rằng tình yêu này xuất phát từ lòng ngưỡng mộ, nể phục rồi theo thời gian, nó thành một thói quen. Thế là gọi điện. Thế là chia tay...

- Anh có bao giờ nghĩ là quay lại với chị Nguyên không?

Phi cười lắc đầu:

- Tụi anh nhận ra rằng làm bạn thì tốt hơn làm người yêu nhiều.

- Nếu em là chị ấy thì em sẽ không bao giờ bỏ anh.

- Tại sao không bao giờ bỏ anh?

- Tại vì anh... anh... anh thực sự là một người con trai khó kiếm.

- Cô bé ơi! Em mới gặp anh được 2 tiếng đồng hồ chứ mấy? Sao lại có thể khẳng định rằng anh thế này anh thế kia?

- Nhưng... Nhưng...

Như lúng túng. Khác hẳn Như tự tin mà Phi đã thấy suốt 2 tiếng qua. Như nhìn đồng hồ và nói:

- Thôi, mình về thôi anh. Để em gọi đứa bạn em lên đón.

Rồi Như cầm máy điện thoại gọi. Mãi không gọi được. Như nhăn nhó:

- Thôi được rồi, anh về trước đi, em bắt taxi về cũng được.

 Phi cười:

- Thì để anh đưa em về nhé! Chứ đoạn đường này là đường 1 chiều khó bắt taxi lắm.

Như nhảy cẫng lên:

Yeah! Thank anh.

Phi phì cười.

- Anh ấy là người em thầm yêu suốt hồi học cấp 3 đấy. Hồi ấy, em vẫn thường lén nhìn anh ấy mỗi giờ ra chơi. Và cho đến một ngày, em bắt gặp anh ấy đèo bạn gái. Anh tin không, lúc đó em khóc như mưa. Mấy đứa bạn làm đủ trò mà em cũng không nín. Khóc như một đứa trẻ bị cướp mất đồ chơi vậy. Sau đó, em đã quyết tâm quên anh ấy đi. Cũng suýt thì gật đầu yêu một cậu bạn học cùng lớp tỏ tình đấy anh ạ! Nhưng không sao quên được. Em cứ như bị anh ấy bỏ bùa vậy. Ngày anh ấy ra trường, em cũng khóc nức nở. Viễn cảnh phải học tiếp 2 năm mà không còn anh ấy dưới sân trường khiến em không còn muốn đi học nữa. Vẫn biết anh ấy đã có bạn gái, em không thể len vào được nhưng sao em vẫn không thể nhắc lòng mình quên anh ấy đi được. Rồi một buổi chiều em bắt gặp bạn gái của anh ấy ngồi sau xe của một người con trai khác. Anh Phi biết không? Lúc đó em bỗng ghen đến nghẹn cổ. Em đúng là dở hơi anh Phi nhỉ? Sau một hồi điều tra đủ kiểu, em biết rằng anh ấy đã chia tay chị ấy. Em lại oà khóc. Lúc đó chẳng biết khóc vì thương một tình yêu đã ra đi hay khóc vì mừng cho tình yêu của mình có cơ hội nữa. Anh đừng cười em nhé! Em đúng là cái thứ mít ướt dở hơi, anh nhỉ?

- Ừ, vừa mít ướt lại vừa dở hơi nhưng cũng thật dễ thương đấy!

- Hì hì… anh an ủi em khéo thế!

Như ngồi sau xe Phi huyên thuyên nói cười. Trời chiều nắng dịu, Phi cảm thấy xốn xang. Như vẫn huyên thuyên kể về kế hoạch giăng lưới của mình. Đích đến chính là ngày sinh nhật anh ta. Như nói:

- Em hồi hộp lắm!

- Em mà cũng biết hồi hộp sao?

- Anh cứ nói đùa, em đâu can đảm như anh nghĩ đâu. Hay là nhé, anh thử vào vai anh ấy đi.

- Là sao? Hết làm người mẫu giờ em lại muốn anh là diễn viên đóng thế sao?

- Đi mà... Vì tương lai con em chúng ta ...

- Ba lần làm người mẫu cộng với một lần đóng thế, em trả anh cái gì?

- Cùng lắm sinh nhật anh em sẽ tặng anh tình yêu của bọn em chứ gì?

- Khôn quá! Tình yêu của cô chú anh lấy về căng khung lên treo sao?

- Đi mà anh sẽ không bị thiệt đâu mà lo. Em hứa! Em thề! Em đảm bảo!

- Thôi được rồi, thử thì thử.

Đây là lần thứ 3 Phi đón Như đi thử quần áo giùm Như. Ba bộ quần áo Như chọn đều rất hợp với Phi. Mặc bộ nào vào cũng khiến Phi khác hẳn. Phi phục con mắt nhìn của Như. Càng đến ngày sinh nhật, Phi càng cảm thấy rõ rệt cái cảm giác tủi thân. Vừa như muốn nó lâu hơn nữa đi. Lại vừa như muốn nó qua thật nhanh. Phi nhận ra rằng mình đã quí mến Như hơn cả cách Phi quí mến một ai khác đó. Phi không dám chắc đó có phải là tình yêu hay không nữa.

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Can I Love You - Piano

2. Nothings Gona Change My Love For You – Guitar

3. Love StoryTaylor Swift

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: hotline.megafun@vasc.com.vn.

.
.
.
.
.