Hừng đông (Chương 19 tiếp)

09:21, 18/12/2009

Tôi mong ước được trả lời anh biết bao, nhưng không được, tôi không thể làm anh đau đớn được. Tôi phải tranh thủ lúc mà tôi vẫn còn đủ sức để kìm chế chính bản thân mình.
 

Tôi mong ước được trả lời anh biết bao, nhưng không được, tôi không thể làm anh đau đớn được. Tôi phải tranh thủ lúc mà tôi vẫn còn đủ sức để kìm chế chính bản thân mình.

 

Chương 19 (Tiếp)

Và bây giờ, hy vọng của tôi đã thành sự thật, nhưng nó lại như một trò đùa ghê tởm mà tôi đã được thỏa như ước nguyện. Tôi băn khoăn, nếu như tôi không hét lên được rằng "giết tôi đi", thì làm sao họ nghe được để giết tôi?

Tất cả những gì tôi muốn là cái chết. Như thể tôi chưa từng được sinh ra. Cái mạng sống của tôi chẳng là gì so với cơn đau này. Chẳng đáng để sống thêm bất cứ giây phút nào nữa.

Để tôi chết, hãy cho tôi chết, làm ơn để tôi được chết đi.

Một khoảng không vô tận - cái chết cũng chỉ đến thế thôi mà. Tôi hét lên trong câm lặng và tuyệt vọng, nài xin cái chết đến với mình. Không cần gì nữa. Tôi chỉ cần được trôi vào hư vô. Để tất cả trở thành vô tận, không có khởi đầu và cũng không có kết thúc. Một khoảnh khắc vô tận của nỗi đau.

Bỗng mọi thứ đột ngột xoay chuyển, nói đúng hơn là ập đến một cách đột ngột. Chúa ơi, không thể nào, cơn đau của tôi lại tăng lên gấp đôi. Thân dưới của tôi được thuốc giảm đau làm cho tê dại, thì giờ ngọn lửa bất thình lình liếm tới.

Ngọn lửa không ngừng dâng cao.

Nó có thể xảy ra trong nhiều giây hay nhiều ngày, hàng tuần hay hàng năm, nhưng ruốt cuộc thì thời gian vẫn là yếu tố quan trọng.

Có ba thứ cùng lúc xảy ra trong cơ thể tôi, luân chuyển lẫn nhau khiến tôi không thể biết được cái nào đến trước, cái nào đến sau: thời gian bắt đầu khởi động lại, tác dụng của morphine yếu đi, và tôi lại mạnh hơn. Tôi bắt đầu có thể kiểm soát được cơ thể của mình và nó ngày càng rõ rệt, đó là khả năng đầu tiên tôi có thể làm khi đã trải qua một khoảng thời gian mà tôi không biết là lâu hay chậm .

Tôi cảm nhận được nó khi tôi đã có thể giật mạnh những ngón chân và nắm được bàn tay mình lại. Tôi hiểu điều đó nhưng tôi lại không làm như vậy. Tôi cứ nghĩ rằng ngọn lửa không hề giảm đi một chút nào cả - nhưng mặt khác, tôi lại bắt đầu phát triển một năng lực mới để cảm nhận nó, một cảm giác mới mẻ để nhận thức rõ hơn, mỗi lần cái lưỡi nóng ran của ngọn lửa liếm qua huyết quản tôi - là tôi lại khám phá ra rằng tôi có thể nghĩ đến nó rõ ràng hơn .

Tôi có thể nhớ được tại sao tôi không nên hét. Tôi cũng nhớ lý do vì sao tôi lại có thể nhẫn nại chịu đựng cái cơn đau đáng ghét này. Tôi có thể nhớ ra điều đó, mặc dù có vẻ như đó là một việc không tưởng. Cơn đau này có vẻ như đáng giá với sự khám phá mới mẻ của tôi.

Điều này đã đến đúng lúc khi tôi cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Mặc dù có thể ai đó nhìn tôi và thấy chẳng có một sự khác biệt nào. Nhưng với tôi, khi tôi đấu tranh để kìn nén tiếng thét và đè nén nó vào nơi sâu thẳm trong tôi để không ai bị đau lòng khi nghe thấy nó, thì tôi cảm giác như mình đang bị trói chặt lại trên một cái cọc để thiêu sống, và nó đang kìm chặt tôi lại trong ngọn lửa hung ác.

Tôi tôi biết là mình có đủ sức để nẳm yên mà không tỏ ra bất kỳ cảm xúc cho dù giờ đây tôi giống như là một cục than hồng. Thính giác của tôi ngày càng rõ, thậm chí tôi còn có thể nghe thấy rõ tiếng đập thình thịch của con tim như đếm từng khắc đồng hồ. Tôi cũng có thể đếm được những hơi thở yếu ớt của mình.

Tôi còn đếm được những hơi thở nhẹ và đều đặn đến từ đâu đó gần bên tôi.

Đó là những chuyển động chậm chạp nhất, chính thế mà tôi nhận ra chúng. Chúng cũng đồng nghĩa với việc thời gian đang trôi qua. Đều đặn hơn cả tiếng tik tak của quả lắc đồng hồ, hơi thở đó kéo tôi xuyên qua những những ngọn lửa vẫn đang hừng hực.

Tôi vẫn tiếp tục trở nên mạnh mẽ hơn, tâm tư rõ ràng hơn. Tôi còn có thể nghe thấy những tiếng động.

Có tiếng những bước chân vọng tới, lời thì thầm vang lên khi cánh cửa được mở ra. Những bước chân tiến đến gần hơn,và tôi cảm nhận được sức ép ở tay tôi. Tôi không thể cảm nhận được hơi lạnh ở những đầu ngón tay nữa. Ngọn lửa đã đẩy lùi ký ức về sự mát lạnh ra xa.

"Vẫn không có gì thay đổi sao?"

"Không."

Ánh sáng bùng lên chói lòa, còn những hơi thở đã phả trên làn da bị cháy sém của tôi.

"Không còn morphine nữa".

"Bố biết".

"Bella? Em có nghe thấy anh không?"

Tôi biết - sau khi do dự trước câu hỏi đó - nếu tôi mở miệng thì tôi sẽ thua cuộc- - tôi sẽ hét lên, gào lên, đau đớn quằn quại và dẫy dụa. Nếu tôi mở mắt ra, nếu tôi giật mạnh những ngón tay - tất cả những sự thay đổi đó sẽ hủy hoại mọi kiểm soát của tôi.

"Bella? Bella? Em yêu? Em có thể mở mắt được không? Em có thế nắm tay anh được không?"

Áp lực tràn xuống những ngón tay tôi. Thật khó khăn để không trả lời giọng nói này. Nhưng tôi lại nằm im không nhúc nhích. Tôi hiểu nỗi đau khổ chất chứa trong giọng nói đó, nhưng giờ đây nỗi đau đó không thể so sánh với những thứ sẽ xảy khi khi tôi mở miệng. Lúc này đây, tôi hiểu anh sợ rằng tôi đang phải chịu đựng.

"Có lẽ-. Carlisle, đã quá muộn rồi". Giọng anh nghèn nghẹn, nó như muốn vỡ ra trên từng lời của anh.

Quyết tâm của tôi lay động trong giây lát.

"Lắng nghe nhịp tim của cô ấy đi, Edward. Nó mạnh hơn của Emmett trước đây. Ta chưa từng nghe bất cứ thứ gì đầy sức sống như thế này bao giờ. Cô ấy sẽ rất hoàn hảo đấy".

Phải, tôi thật đúng đắn khi giữ im lặng. Carlisle sẽ phải cam đoan với anh ấy. Anh ấy không cần phải chịu đau đớn như tôi. Chỉ mình tôi thôi là quá đủ rồi.

"Còn những chỗ gẫy xương?"

"Vết thương của cô ấy không tệ hơn của Esme đâu. Nọc độc sẽ chữa lành cho con bé như nó đã làm với Esme".

"Nhưng cô ấy vẫn bất động. Chắc hẳn con đã làm sai cái gì đó."

"Hoặc đúng cái gì đó, Edward. Con trai, con đã làm tất cả những gì con có thể và nhiều hơn thế nữa. Ta còn không chắc bản thân mình có được sự kiên trì như của con bé, niềm tin sẽ cứu con bé. Đừng tự trách mình như thế nữa. Con bé sẽ ổn thôi."

Lời thì thầm như vỡ òa."Cô ấy sẽ đau đến chết mất".

"Chúng ta không biết được điều đó. Chúng ta đã tiêm quá nhiều thuốc giảm đau. Ta cũng không biết rằng nó sẽ ảnh hưởng tới con bé như thế nào".

Lại một lời thì thầm khác". Bella, anh yêu em. Bella, anh xin lỗi".

Tôi mong ước được trả lời anh biết bao, nhưng không được, tôi không thể làm anh đau đớn được. Tôi phải tranh thủ lúc mà tôi vẫn còn đủ sức để kìm chế chính bản thân mình.

Chưa một lúc nào, ngọn lửa ngừng thiêu đốt tôi. Nhưng lúc này đây, có quá nhiều ngăn kéo chứa đựng đủ thứ trong đầu tôi. Một chỗ để suy nghĩ về cuộc đối thoại giữa họ. Một chỗ để nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra, chỗ để nhìn về phía trước và tiến tới tương lai, với sự im lặng vô tận ở bên kia căn phòng một cách chịu đựng.

Cũng là chỗ để lo lắng.

Con của tôi đâu? Tại sao nó không có ở đây? Tại sao họ không nói về nó?

"Không, anh đang ở ngay đây", Edward thì thầm, đang trả lời suy nghĩ không thành lời của tôi".

"Họ sẽ ra ngoài".

"Tình huống khá thú vị đấy",Carlisle đáp lại". Và ta nghĩ là ta đã hiểu tất cả."

"Con sẽ nói sau. Chúng ta sẽ bàn bạc về nó". Có cái gì đó đang xoa bóp nhẹ nhàng lòng bàn tay của tôi.

"Ta chắc chắn, với năm người, thì chúng ta có thể ngăn cản sự đổ máu".

Edward thở dài. "Con chưa biết phải chọn bên nào, nhưng con yêu cả hai. Thôi, để sau."

"Ta băn khoăn không biết Bella sẽ nghĩ gì - và con bé sẽ chọn bên nào". Carlisle trầm ngâm.

Edward cất tiếng cười đầy căng thẳng. "Con chắc rằng cô ấy sẽ làm con bất ngờ, cô ấy luôn luôn như thế".

Bước chân của Carlisle lại một lần nữa xa dần,và tôi thất vọng vì chẳng có sự giải thích nào từ bên kia. Có phải họ nói chuyện một cách bí ẩn để chọc tức tôi? Tôi trở lại với việc đếm hơi thở của Edward để giết thời gian.

Mười ngàn,chín trăm bốn mươi ba hơi thở ngay sau đó, lời thì thầm lại xuất hiện cùng với những bước chân khác trong căn phòng. Nhẹ tênh. Nhịp nhàng hơn.

Một điều lạ là tôi có thể phân biệt được sự khác biệt từng phút một giữa những bước chân mà tôi không bao giờ có thể nghe thấy hoàn toàn như trước đây.

"Nó kéo dài bao lâu?". Edward hỏi.

"Sẽ không lâu đâu", Alice nói với anh. "Nhìn xem cô ấy đang trở nên trong như thế nào? Em có thể nhìn thấy cô ấy khá hơn nhiều". Cô thở dài.

"Vẫn còn đau đớn à?"

"Vâng, cám ơn rất nhiều vì nhắc đến nó". Cô càu nhàu. "Anh cũng sẽ xấu hổ thôi, nếu anh nhận ra rằng anh đang bị bản chất hoang dại của anh khống chế. Em có thể tiên thị được những con ma-cà-rồng tốt nhất, vì em là một trong số họ. Em cũng nhìn được tương lai của con người, vì em cũng từng là một trong số họ. Nhưng em hoàn toàn không thể nhìn được những người nửa nọ nửa kia, vì em chẳng có trải nghiệm nào về họ !"

"Tập trung vào, Alice."

"Vâng. Bây giờ Bella càng dễ tiên thị được."

Có sự im lặng trong một lúc lâu, và rồi Edward thở dài. Nhưng nghe có vẻ khác hẳn, hình như nó có vẻ hạnh phúc hơn.

"Cô ấy sẽ ổn thôi", anh thì thào.

"Tất nhiên là bạn ấy sẽ ổn."

"Hai ngày trước em đâu có lạc quan như thế này."

"Em không thể nhìn được mọi việc vào lúc đó. Nhưng bây giờ thì tiên thị về Bella đã hoàn toàn rõ ràng, hiện hiện trong đầu em từng chi tiết một "

"Em có thể tập trung giùm anh không? Mau đưa kết quả cho anh".

Alice thở dài. "Anh nôn nóng quá. Được rồi. Cho em một giây thôi".

Một hơi thở thanh thản.

"Cám ơn em, Alice". Giọng anh rạng rỡ hơn.

Bao lâu nữa? Ít nhất họ cũng phải nói to lên một chút để tôi nghe được chứ? Phải chăng đó là đòi hỏi quá đáng sao? Bao giây nữa thì tôi sẽ bị thiêu cháy? Mười ngàn giây? Hai mươi ngàn giây? Hay một ngày nữa, hay lâu hơn?

"Cô ấy sắp trở nên lấp lánh rồi".

Edward gầm gừ thật nhanh.

"Bạn ấy luôn luôn như thế". Alice khịt khịt mũi. "Anh biết ý em là gì mà. Nhìn bạn ấy kìa"

Edward không trả lời, nhưng những lời của Alice thắp lên cho tôi một tia hy vọng rằng có lẽ tôi trông tôi không giống một cục than thật. Vì ngay lúc này, có vẻ trông tôi y như một bộ xương bị cháy sém. Từng tế bào trong tôi như bị thiêu trụi thành tro.

Tôi nghe thấy Alice lướt ra khỏi phòng. Tôi nghe cô đi vụt qua, chạm vào khung cửa. Tôi nghe thấy tiếng vo ve nhẹ nhàng, tĩnh lặng của ánh đèn treo trên trần nhà. Tôi cũng nghe thấy tiếng gió yếu ớt lướt qua căn nhà. Tôi có thể nghe thấy mọi thứ.

Ở dưới nhà, có ai đó đang xem trận bóng chày. Đội Mariners đang dẫn trước với hai cú về đích.

"Đến lượt em", tôi nghe Rosalie ngắt lời ai đó, và có một giọng cằn nhằn nhỏ trong câu trả lời.

"Nào, bây giờ nhé" Emmett cẩn trọng.

Ai đó xuỵt một tiếng ra hiệu im lặng.

Tôi nghe thấy nhiều hơn, những chẳng có gì khác ngoài trận đấu. Bóng chày không đủ thú vị để làm tôi quên đi cơn đau, vì vậy tôi lại lắng nghe hơi thở của Edward một lần nữa, đếm từng giây.

Hai mươi mốt ngàn chín trăm mười bảy và một nủa giây sau đó, cơn đau bỗng thay đổi.

Tin tốt là nó bắt đầu tan dần qua đầu ngón tay và những ngón chân. Chậm như rùa, nhưng ít nhất là nó cũng đã chịu nhúc nhích. Cơn đau đang mất dần-

Và tin xấu. Ngọn lửa trong cổ họng tôi không như lúc đầu nữa. Cơ thể tôi không bị thiêu đốt nữa, nhưng bây giờ tôi cảm thấy khát khô cổ họng. Khô khan đến mệt lữ. Khát quá. Ngọn lửa đang liếm vào cổ họng tôi, và cơn khát đang bùng lên dữ dội-

Lại là tin xấu nữa : Ngọn lửa trong tim tôi bắt đầu nóng hơn. Sao có thể như thế được?

Nhịp đập của trái tim, trở nên gấp gáp, tăng tốc - ngọn lửa lái sự nhịp nhàng của chính nó theo một tốc độ điên cuồng.

"Carlisle", Edward gọi. Giọng anh thấp nhưng rất rõ ràng. Tôi biết Carlisle có thể nghe thấy, nếu ông ấy ở đâu đó trong hoặc gần ngôi nhà.

Ngọn lửa dần rút khỏi từ lòng bàn tay tôi, chúng để lại trong tôi cảm giác sung sướng và mát lạnh. Nhưng nó lại rút hết về trái tim tôi, khiến nó nóng rực như mặt trời và đập với một tốc độ giận dữ.

Carlisle bước vào phòng, Alice ngay bên cạnh ông ấy. Tiếng bước chân của họ rất đặc biệt, tôi có thể nói rằng Carlisle đang đứng bên phải và đang đứng trước Alice.

"Nghe này", Edward nói với họ.

Âm thanh lớn nhất trong phòng giờ đây có lẽ là tiếng đập điên cuồng của con tim, như đánh vào cái sự nhịp nhàng của ngọn lửa.

"Tuyệt". Carlisle nói. "Sắp kết thúc rồi".

Sự khuây khỏa trong lời nói của ông được che lấp bởi nỗi đau đang nhức nhối trong tim tôi. Cổ tay tôi đã được giải thoát, và cả cái mắt cá chân của tôi. Ngọn lửa đã rời bỏ những chỗ đó.

"Sắp rồi". Alice hăm hở đồng tình. "Em sẽ gọi mọi người. Em có nên bảo Rosalie-?"

"Ừ, mang đứa bé đi đi."

Cái gì? Không. Không được! ý anh là sao, đưa đứa bé đi sao? Anh đang nghĩ gì vậy? Những ngón tay tôi đan lại vào nhau - Sự bực tức vỡ òa ra xuyên qua vẻ ngoài hoàn hảo của tôi. Căn phòng trở nên im ắng ngoại trừ tiếng tim đập vang như tiếng búa đập của tôi, như thể tất cả bọn họ đều ngừng thở một giây để đáp lại.

Một bàn tay siết chặt những ngón tay bướng bỉnh của tôi."Bella? Bella? Em yêu?"

Tôi có thể trả lời anh mà không hét lên không? Tôi nhận ra trong một khoảnh khắc, và rồi ngọn lửa nóng hơn vẫn đang xoáy xuyên qua ngực tôi, bào mòn từ trong khuỷu tay và đầu gối. Chẳng khá hơn tẹo nào.

"Em sẽ gọi họ lên ngay", Alice nói, có sự cáu kỉnh trong giọng của cô ấy, và tôi nghe thấy tiếng cô ấy lao đi như gió.

Và rồi - Oh!

Trái tim tôi như bay khỏi lồng ngực, tôi chỉ nghe thấy duy nhất một âm thanh đập thình thịch như cánh quạt của máy bay trực thăng. Tôi cảm thấy như là nó đang nghiền nát xương sườn của mình vậy. Ngọn lửa bùng lên từ lồng ngực của tôi, hút đi từng đóm tàn cuối cùng sót lại trên cơ thể tôi, để rồi tập trung thành một ngọn lửa rừng rực thiêu sống tôi. Cơn đau làm tôi tê dại, nó đâm xuyên qua sự chống cự cuối cùng của tôi với ngọn lửa đang thiêu đốt tôi. Lưng tôi cong lên vì đau rát, như thể ngọn lửa kia gặm lấy trái tim tôi và giơ lên cao như một chiến lợi phẩm.

Thân mình của tôi sụp xuống và tôi không thể để cho nó tan nát ra thành nhiều phần khác nhau.

Nó biến thành một trận chiến trong tôi - trái tim của tôi đang đua hết tốc lực chống lại sự tấn công của ngọn lửa. Nhưng cả hai đều thua cuộc. Ngọn lửa bị kết tội vì đã thiêu hủy mọi thứ; còn trái tim tôi đã phi nước đại về phía nhịp đập cuối cùng của nó.

Ngọn lửa siết chặt, trào lên như sóng thần vào những phần còn lại của cơ thể con người. Sự dâng trào ấy đã được trả lời bằng một tiếng thịch, một âm thanh sáo rỗng. Trái tim tôi đập điên loạn ,vài giây cuối cùng nó đập thêm hai nhịp mạnh rồi  ngừng lại. Không còn âm thanh nào nữa. Cũng không có hơi thở.

Trong một khoảnh khắc, sự biến mất của cơn đau là tất cả những gì mà tôi cảm nhận được.

Và rồi tôi mở mắt và nhìn chằm chằm lên trên trong sự kinh ngạc.

Tác giả: Stephenie Meyer

NXB Trẻ - Giá bìa: 155.000 VNĐ