.
  • A Thousand Years - Yêu em hơn cả nghìn năm
    Bài hát A thousand years dưới giọng hát ngọt ngào của Christina cất lên trên nền nhạc ghita nồng nàn và chất chứa yêu thương.
  • Thì thầm 408: Người đặc biệt duy nhất không thể quên…
    Có những thứ tình cảm không nhất thiết cứ phải là tình yêu mới đẹp, mà chỉ cần đặc biệt theo cách nào đó trong mắt nhau cũng đủ để nhớ đến suốt đời rồi.
  • Phải qua bao nhiêu lời hứa ta mới đủ tin yêu
    Có bao nhiêu người đã hứa rồi quên? Và bao nhiêu sự hứa hẹn được tạo ra nhưng rồi người hứa lại tìm mọi kẽ hở để lách qua?
  • Đợi một người ở Sân bay
    Cô gái ấy, về sau, đã luôn đứng chờ tôi với nụ cười ấm áp chỉ dành cho riêng tôi ở sân bay. Dù có đến đâu, tôi cũng luôn biết mình phải trở về vì nơi ấy, có cô ấy, luôn chờ tôi…
  • Cái áo của thỏ con- Ba ba tìm nhà
    Trong khu rừng nọ có một chú Thỏ mắt hồng trong rất xinh. Thỏ mẹ may cho Thỏ con một cái áo bông trắng giống như áo của tất cả các chú Thỏ khác. Thỏ con không thích cái áo bông trắng, Thỏ con đòi mẹ phải may cho mình thật nhiều áo sặc sỡ khác.
  • Cafe yêu
    Điều em sẽ làm đầu tiên nếu anh nói yêu em là gì?
  • Thả tất cả về với gió
    Họ cãi nhau. Có lẽ là lần cãi nhau to nhất kể từ khi họ yêu nhau. Cô gái đã nhìn thấy chàng trai chở một cô gái khác. Tóc dài. Mặc váy hồng. Chàng trai thích những cô gái tóc dài. Ấn tượng với những ai mặc váy hồng. Và cô gái thì tóc ngắn. Không thích mặc váy.
  • Truyền thuyết về lễ Halloween
    Halloween là một ngày lễ hội truyền thống được tổ chức vào đêm ngày 31 tháng 10 hàng năm. Đặc biệt trong ngày này những đứa trẻ sẽ hoá trang trong những bộ trang phục quái lạ đi đến gõ cửa những ngôi nhà để xin bánh kẹo.
  • Chuyến xe kinh hoàng (Phần 2)
    Vy nhớ lại một lần Đạt có khoe về sợi dây này, nói rằng đó là món gia bảo, gia đình Đạt rất quý và truyền từ đời này sang đời khác.
  • Cung Hoàng Đạo nào lãng mạn nhất khi yêu?
    Bạn có biết "người ấy" hay chính bạn có tình yêu như thế nào không? Và cả độ lãng mạn nữa thì sao? Hãy cùng khám phá nhé!
Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi (Chương XXXX - XXXXII)
Xuất bản: 15:47, Thứ Năm, 22/04/2010
.
.

 

Thanh Mai cứ nằng nặc đòi mặc váy và đi luôn đôi cao gót mới mua về nhà. Công nhận là nhìn cô ấy rất đẹp khi mặc váy và đi cao gót. Suốt cả lúc từ siêu thị đi ra bãi đỗ xe ai cũng phải liếc nhìn cô ấy.

 

 

Chương XXXX: Cô con dâu chẳng ưa nổi!

Vừa mới thức giấc bước xuống dưới nhà, tôi giật mình khi thấy Thanh Mai đang khệ nệ bê một làn đầy thức phẩm và rau xanh. Vội chạy xuống đỡ hộ cô ấy một tay, tôi vội hỏi mẹ:

- Hôm nay có vụ gì mà mẹ và Thanh Mai mua lắm thứ thế? Định mở tiệc ạ? – Thanh Mai quay ngoắt ra nhìn tôi.

- Hôm nay dì Hương mày mới bay từ Mỹ về đây. Hôm đám cưới mày dì không về dự được nên hôm nay tranh thủ thời gian bay về xem mặt cháu dâu. – Tôi quay sang nhìn Thanh Mai bắt gặp ngay cái lườm cháy da mặt của cô ấy. Rõ ràng là sáng cô ấy đã nói với tôi rồi mà. Chết thật, phen này tôi tiêu với cô ấy rồi. Trước khi vào phòng mẹ tôi còn dặn dò – Nấu ngon ngon vào, đừng để xấu hổ với dì. Dù dì thì cũng là con dâu quý của cả họ đấy! – Tôi chả hiểu sao mẹ tôi phải nói thế. Cô dâu quý của cả họ thì sao. Nói thế chứ mẹ tôi về quê được mấy lần. Tôi nghi lắm, chắc mẹ tôi chót khoe mẽ gì về cô con dâu với dì Hương đây! Đang miên man suy nghĩ tôi giật mình bới cái véo tím tay của cô vợ.

- Tính sao với chỗ này đây? Em không biết đâu! – Cô ấy phụng phịu.

- Anh cũng không biết!

- Cái gì? Sao anh bảo anh sẽ nghĩ cách hả?

- Ờ thì anh vẫn nghĩ mà nhưng không ra!

- Em không biết! Em không biết đâu! Tại anh đó! Hôm qua gạt mẹ nên giờ em mới khổ thế này. Tí nữa không nấu nổi thì em chết!

- Mệt nhỉ? – Tôi thở dài. – Mà không sao, hay em cứ thử nấu đi, biết đâu ăn được!

- Nấu kiểu gì em không biết! À đúng rồi! – Cô ấy cười tinh ranh,

30 phút sau.

- Nhanh lên bà…. Khẽ khẽ thôi, kẹo mẹ tôi biết!

- Rồi! Mà bác ở trong phòng thật chứ? Nhỡ nhìn thấy là tiêu đó.

- Em biết rồi, vào bếp nhanh lên chị.

Đó, cô vợ quý của tôi lại giở trò tinh quoái rồi đấy. Cô ấy gọi cô bạn yêu quý nổi tiếng nấu ăn ngon ở lớp đến nấu giùm cô ấy. Trong khi hai cô nàng hi hoáy ở dưới bếp thì tôi phải làm nhiệm vụ anh bảo vệ canh gác không cho mama có dịp “đột kích” vào trong bếp. Đang tu trai nước lọc, căn bản vừa ăn sang xong chưa kịp uống nước nên hơi khát. Tôi tu ừng ực. Đang tận hưởng cái cảm giác mát lạnh của dòng nước trôi xuống cổ họng thì tiếng mẹ tôi khiến tôi giật mình, ho sặc sụa.

- Con trai bao nhiêu tuổi rồi mà ăn uống kiểu thế hả?

- Mẹ… mẹ… - Tôi cố gắng nói to để Thanh Mai và cô bạn của cô ấy có thể nghe thấy.

- Thanh Mai đang trong bếp hả? Để mẹ vào xem nó nấu nướng thế nào.

- Không, không cần đâu mẹ. Mẹ cứ trong phòng nghỉ ngơi, tất cả cứ để vợ con nấu là được!

- Thôi, một mình nó nấu sao xuể. – Nói rồi mẹ tôi bước vào bếp. Tôi vội vã chạy theo.

- Mẹ… mẹ à? – Thanh Mai rối rít. Tôi đảo mắt nhìn quanh. Trong phòng chỉ có mỗi Thanh Mai, tôi không thấy cô bạn của vợ đâu cả. Không biết là đã lú ở đâu rồi.

- Nấu được không? Để mẹ giúp một tay.

- Dạ được mà mẹ. Mẹ cứ vào phòng nghỉ ngơi đi ạ. Con nấu một loáng là xong.

- Á! Rán! - Tiếng la thất thanh từ trong góc tủ. Cô nàng với cái áo dính đầy mạng nhện vừa chạy ra vừa vung tay nhảy tưng tưng trong phòng bếp trước con mắt kinh ngạc của mẹ tôi và 4 con mắt đầy sợ hãi kiêm thất vọng của tôi và vợ. Thế là cô bạn tốt giết chết chúng tôi rồi!

Sau khi tiễn bạn về, Thanh Mai thất thểu bước vào nhà. Mẹ tôi ngồi trên ghế với ánh mắt đầy quyền uy và thật đáng sợ.

- Anh chị giỏi lắm! Gạt cả bà già này cơ đấy!

- Chúng con không dám ạ. – Đôi mắt sắc lạnh, chẳng mấy thiện cảm gì mẹ tôi dành cho Thanh Mai.

- Cô mà lại còn không dám sao? Ngay từ đầu tôi đã không ưa gì cô rồi. Nhưng thôi, nghĩ là giờ thì cô cũng là con trong nhà, tôi coi như con gái. Cô không biết thì bảo không biết, lại còn bày trò gạt tôi. Nghĩ tôi ghê gớm quá sao? Sợ tôi chê cô con dâu đoảng, vụng về, kém kỏi? Đó là sự thật, anh chị định giấu tôi đến bao giờ. Định suốt ngày nhờ người đến nấu hay ra quán mua về? …Anh chị tưởng tôi đã hết giận chuyện hôm qua rồi sao? Tôi không biết cô hay ho, tài giỏi thế nào nhưng tôi thấy kể từ ngày quen cô thằng Lâm càng ngày càng tệ. Tôi chưa nói đến chuyện hai anh chị dám qua mặt hai mụ già chúng tôi mà mang bầu. Chỉ cần hôm qua, nghe thằng Lâm nó nói mẹ nó để bảo vệ cho cô vợ yêu quý, bà hoàng của nó là cũng đủ biết rồi!

Thanh Mai lặng im không nói gì cả. Tôi cũng không thấy cô ấy khóc như mọi lần nhưng đôi mắt thì buồn và chắc uất ức lắm.

- Mẹ nói gì vậy?

- Tôi nói gì anh chị tự hiểu. Thôi, giờ thì tập trung vào nấu nướng dì Hương sắp đến rồi.

Tôi liếc nhìn Thanh Mai, cô ấy khẽ nở nụ cười gượng gạo. Tôi bỗng thấy lòng mình đau nhói. Ở bên cạnh cô ấy mà tôi cũng chẳng giúp gì được cho cô ấy. Để cô ấy phải chịu những lời nói nặng nề của mẹ. Gìơ thì tôi biết vì sao cô ấy không khóc. Vì những giọt nước mắt đã chảy ngược vào lòng trong sự uất ức và cay đắng.

- Thằng Lâm, ra ngoài mua ít bia Hà Nội đi, nhà hết rồi! Còn Thanh Mai, mang thịt gà ra chặt đi!

- Dạ!

- Thôi để tí con về chặt cho.

- Thôi khỏi, có mỗi chặt thịt gà cũng không biết chặt thì làm ăn gì. Thôi anh đi mua bia nhanh lên.

Tôi mua bia về đã thấy dì Hương đến. Dì tôi lấy chồng Mỹ nên ở Mỹ sống cùng chồng luôn. Đám cưới tôi có điện sang mời dì nhưng vì dì tôi và ông chồng người Mỹ bận tối mắt tối mũi, không về dự đám cưới của tôi được. Thu xếp xong công việc là dì bay về đây luôn. Còn ông chồng Mỹ của dì thì hiếm hoi lắm mới cùng dì về Việt Nam. Lần này cũng vậy, thấy có mỗi dì thôi.

- Dì đến rồi đó ạ? Đi đường vất vả không dì?

- Mệt mỗi lúc ngồi máy bay thôi. Đáp xuống sân bay Hà Nội là khoẻ ngay. Đúng là về Việt Nam, về với quê hương, bao mệt mỏi nó tan biến hết.

- Dì mà cũng yêu quê hương ghê nhỉ? Yêu thế sao còn chọn sống ở Mỹ làm gì?

- Bác thật buồn cười. Tình yêu nó vĩ đại mà. Một khi đã yêu phải yêu hết mình chứ Lâm nhỉ?

- Cái này thì dì nó khỏi nói. Nó giỏi cái khoản này lắm. Nhờ thế mà tôi mới có được cô con dâu… À giỏi giang, ngoan hiền.

- Khiếp quá cơ. Cháu dâu chặt thịt gà xong chưa? Để xem cháu dâu tôi thế nào mà bà chị tôi khen ghê lắm.

- Thật ạ?

- Thật mà!

- Thôi thôi, dì… dì để cháu nó còn vào hộ vợ nó.

- Trời, quan tâm con dâu ghê. Phen này chắc cháu dâu tôi đẹp người đẹp nết lắm đây. Vừa lòng được chị tôi là hơi bị được đó! – Tôi chẳng hiểu nổi dì tôi đang nói gì chỉ biết rằng mẹ tôi có vẻ lúng túng lắm. Tôi cá là mẹ tôi đang giấu giếm chuyện gì đây.

Thức ăn đã bày biện cả trên bàn. Chỉ thiếu mỗi món thịt gà nữa thôi.

- Thanh Mai chặt thịt gà xong chưa? Đem lên đi con.

- Dạ!

Hai phút sau tiếng “dạ” Thanh Mai cũng đem được đĩa thịt gà lên. Dì tôi nhìn Thanh Mai cũng gật đầu cười khen xinh. Nhưng khi cháu dâu vừa mới đặt đĩa thịt gà xuống nụ cười trên môi dì tôi tắt lịm. Mẹ tôi thì tím mặt. Đĩa thịt gà nát tươm, nhìn đã chả buồn gắp. Thanh Mai chỉ biết cúi đầu lặng im. Mọi người cũng chả ai nói câu gì. Tôi buộc phải lên tiếng.

- Tay vợ cháu hôm qua bị đau. Thôi không sao, toàn người nhà ý mà. Thanh Mai em ngồi xuống đi.

Cả buổi, không khí gia đình chẳng mấy vui vẻ gì. Dì tôi nhìn Thanh Mai và liên tục đưa mắt thắc mắc với mẹ tôi. Cuối bữa cơm, trong lúc Thanh Mai ở dưới bếp rửa bát, trên nhà, dì tôi khẽ thắc mắc:

- Sao cháu dâu khác hẳn những gì em tưởng tượng thế. Đúng là xinh nhưng…

- Sao dì hỏi nhiều thế nhỉ? Con dâu tôi nó vụng về thế thôi. Nó không duyên dáng, giỏi giang như tôi đã kể vời dì được chưa?

- Ơ… Sao chị lại giận chứ.

- Không giận sao được! Dì đang cười vào mặt tôi chứ gì? Rằng tôi kén cá chọn canh giờ lại vớ phải một đứa con dâu vụng về, chẳng làm nổi cái gì, đến chặt thịt gà cũng không xong! - Mẹ tôi vừa dứt lời thì dưới bếp: “Xoảng” – Âm thanh đủ giết chết bao người!

Chương XXXXI: “Vì con có bầu!”

Một tuần nghỉ sau đám cưới, có thể đối với nhiều người đó là quãng thời gian đẹp nhất, ý nghĩa nhất. Nhưng các bạn xem đấy, với tôi nó đúng là một quãng thời gian khủng khiếp. Nhưng vẫn chưa là gì với những chuỗi thời gian tiếp theo sau này.

- Sếp đến rồi kìa!

- Chúng em chào sếp!

- Ờ, chào mọi người! – Tôi nói với giọng chả mấy gì phù hợp với không khí hân hoan chào đón của mọi người trong phòng.

- Nhìn sếp bơ phờ thế kia là nghi lắm đó nha! Chắc đêm qua… - Cậu Đức nói đến đây quay lại cùng mọi người cười hô hố, cứ như là cậu ta và mọi người đoán đúng lắm không bằng. Đêm qua ư? Mấy ngày nay rồi, tôi nào có được ngủ cùng vợ bữa nào. À chính xác là một tuần. Tính cả hai ngày phải ngủ dưới sàn nhà. Không biết nếu bọn họ biết chuyện sẽ cười vào mũi tôi thế nào đây.

- Anh Lâm! Thế nào? Làm tốt chứ!

- Sao lại không? Các cậu khinh thường sếp mình thế à?

- Thật ạ? Thế chị nhà… khen chứ ạ? - Cả phòng lại cười rầm rộ!

- Trật tự đi! Thôi đến giờ làm rồi, vào làm việc đi, không cuối tháng đánh giá xếp loại tôi trừ hết điểm giờ.

- Vừa nói đến tiền có khác ai nấy đều tập trung chuyên môn ngay không cần tôi nhắc đến lần thứ hai. Nhân viên của tôi đó, được cái giống tôi, nhắc đến tiền là làm việc rất hiệu quả. Nhưng dẹp yên được đám nhân viên, tôi lại thấy tủi cho thân mình. Ai đời lấy vợ rồi, mang phận chồng mà chả được làm chồng! Tất cả cũng chỉ tại cái kế sách mang bầu rồi mà ra. Và cái kế sách ấy còn gây ra đủ rắc rối nữa.

Tôi vừa trở về nhà đã thấy tiếng Thanh Mai và mẹ tôi:

- Mẹ, sao mẹ lại vứt hết quần của con thế?

- Con gái lấy chồng rồi sao có thể mặc cái thứ này được chứ?

- Quần tụt thì sao hả mẹ? Con thích mặc vì chúng thoải mái.

- Không được! Mẹ đã mua mấy cái quần chửa cho con rồi.

- Quần chửa?

- Phải! Bắt đầu từ hôm nay mặc đi!

- Gì vậy chứ! Con mới chưa đầy hai tháng mà. Bụng làm gì đã to mà phải mặc quần chửa chứ mẹ!

- To hay không to tôi không cần biết! Vì cô có chử, phải mặc quần chửa, không sau này ảnh hưởng đến cháu tôi. Thế thôi, không nói nhiều nữa.

- Thật là bất công! – Thanh Mai hét lên.

- Nếu sợ sao còn chửa sớm làm gì?

- Dạ?... – Cô ấy ấm ức lắm mà không nói được gì!

Tôi bước lên tầng ngay sau khi mẹ tôi trở về phòng. Nhẹ nhàng ôm chầm lấy vợ từ sau lưng, khẽ thơm lên má cô ấy.

- Nhớ vợ quá!

- Buông ra đi người ta đang tức đây!

- Sao vậy? – Tôi giả vờ như không biết chuyện gì. Cô ấy kéo tay tôi ra, xoay người lại.

- Mẹ quá đáng lắm! Mẹ vứt hết quần tụt của em. Lại còn bắt từ giờ phải mặc một đống quần chửa mẹ mua nữa chứ! Làm sao mà em mặc được đây. Quần chửa xấu chết đi được!

- Thôi mà! – Tôi kéo cô ấy vào lòng. - Mẹ lo cho em và cho cháu nên mới như thế. Em chịu khó đi.

- Em ứ mặc quần chửa đâu!

- Vậy em mặc váy nhé? Được không anh đưa đi mua?

- Váy á? Hì, còn đỡ hơn quần! – Cô ấy cười toe. Rõ ràng cũng thích điệu mà lâu nay giả vờ.

Thế là ngay lập tức, sau khi đi làm chiều về, tôi đưa Thanh Mai đi chọn mua váy luôn. Lúc đầu cũng có ghé qua cửa hàng “Mẹ và bé” nhưng khổ nỗi chẳng có cái váy bầu nào vừa với cái bụng eo thon của vợ tôi cả. Thế là đành phải vào shop thời trang trong siêu thị mua váy bình thường nhưng phải mặc thoái mái và tất nhiên không chặt bụng. Thanh Mai - vợ tôi đúng là mặc gì cũng đẹp. Cô ấy thử cái váy nào trông cũng xinh. Nhìn cô ấy trông cứ như một con búp bê nhưng tinh nghịch và nhí nhảnh lắm. Thử váy mà cô ấy làm đủ động tác bắt tôi lôi điện thoại ra chụp hình cô ấy. Phải công nhận thêm cái nữa là vợ tôi chụp hình rất ăn ảnh. Cái nào trông cũng xinh và dễ thương. Khác hẳn với những lúc đanh đá, cáu gắt của cô ấy. Vợ tôi đúng là đẹp quá đi!

- Anh ơi, đôi cao gót này đẹp quá! – Thanh Mai reo lên khi đập vào mắt chúng tôi là đôi cao gót 7 phân, trông vô cùng dễ thương với hình cỏ 3 lá lấp lánh đủ màu.

- Cao thế này em đi nổi không?

- Hì, 10 phân thì em mới sợ thôi chứ 7 phân thì bình thường. Nhớ lần trước đi dự sinh nhật cùng em không? Em mặc váy đi đôi 7 phân đó!

- Và nhảy rất đẹp?

- … - Cô ấy lại cười. Nụ cười mà tôi rất thích mỗi khi nhìn ngắm vợ mình. Có lẽ kí ức về những ngày tháng chúng tôi chưa yêu nhau cũng có biết bao những điều thú vị và những kỉ niệm đẹp.

Thanh Mai cứ nằng nặc đòi mặc váy và đi luôn đôi cao gót mới mua về nhà. Công nhận là nhìn cô ấy rất đẹp khi mặc váy và đi cao gót. Suốt cả lúc từ siêu thị đi ra bãi đỗ xe ai cũng phải liếc nhìn cô ấy. Trông cô ấy đẹp như một bông hoa tươi tắn căng đầy nhựa sống và long lanh bởi những giọt sương mai! Chúng tôi đi bên nhau như một cặp đôi hoàn hảo nhất. Không biết có phải là tôi đang tự sướng không nhỉ? Nhưng thực sự đó là những gì mà tôi đã cảm nhận thấy.

Vừa bước vào nhà, chúng tôi vội vã lên gác ngay. Tại sợ lại bị mẹ la đi mà không biết đường về ăn cơm. Gìơ đã 8 giờ hơn rồi mà. Vừa sắp sửa bước lên đến cửa phòng chúng tôi giật mình bởi tiếng mẹ ở ngay sau lưng mình từ lúc nào.

- Đi đâu mà giờ hai đứa mới dẫn xác về ?

- Chúng con đi mua ít đồ.

- Ít à? Mấy túi lớn thế kia mà kêu ít à?

- Lâu lâu chúng con cũng phải mua sắm chứ mẹ. Thôi bọn con đi cả ngày rồi, bọn còn về phòng tắm đây.

- Đứng lại!

- Dạ!

- Thanh Mai cởi cao gót ra.

- Dạ?

- Có biết là mình đang có chửa không? Mang bầu mà đi đôi cao gót cao thế kia hả?

- Dạ!... Nhưng…

- Không nói nhiều! Cởi ra đưa đây, khi nào đẻ xong tôi trả!

- Kìa mẹ, mới có 2 tháng thôi mà.

- Anh lại còn nói nữa à? Vợ anh không biết đến cả anh cũng thế nốt hả? Thấy vợ đi dép cao thế mà cũng để yên được…. Ơ hay, chị còn chưa cởi ra à?

- Dạ không! Con cởi ngay đây ạ! - Cầm đôi dép cao gót của Thanh Mai trong tay mẹ tôi bình thản bước xuống cầu thang, vừa đi bà vẫn buông thêm vài câu. - Từ giờ chỉ được đi dép thấp thôi biết chưa! Tôi mà thấy còn đi dép cao nữa thì anh chị chết với tôi. Đúng là… con với chả cái. Có lớn mà không có khôn!

Thanh Mai mếu máo nhìn tôi. Gìơ đây làm việc gì cũng bị mẹ tôi vin vào: “Vì con có bầu”. Xem đó, từ chuyện cấm vận chúng tôi, cho đến chuyện mặc quần áo và giờ là giày dép. Thế nhưng mọi chuyện mẹ tôi vẫn chưa dừng ở đây đâu!

Chương XXXXII: Mẹ chồng – Nàng dâu!

- Trời ơi! Anh ơi! Mới có 1 tháng thôi mà em tăng 2 ký rồi! Ôi… thế này thì thành heo mập mất thôi! – Thanh Mai la oai oái khi cô ấy vừa đứng lên cái cân cân thử. Ừ mà cũng công nhận dạo này vợ tôi béo hơn trước. Nhưng tôi trông cô ấy vẫn đẹp mà. Béo khoẻ cũng tốt chứ có sao đâu nhỉ!!

- Không sao đâu! Chỉ hơi béo một chút thôi!

- Hơi béo! Ôi không! Em không biết đâu! Tất cả là tại mẹ đó! Ngày nào cũng bắt em phải ăn chân giò. Không béo mới lạ. Em ngấy tận cổ họng rồi! Cứ đà này em thành con heo quay cũng nên! Huhu không biết đâu! Không biết đâu!....

Thanh Mai vừa kéo ghế ngồi xuống bàn ăn cơm. Nhìn quanh bàn một lượt không thấy có món canh chân giò, trông cô ấy có vẻ đang ăn mừng trong lòng.

- À còn món canh chân giò ở dưới bếp! – Cô ấy đang tận hưởng cảm giác thì ngay lập tức bị mẹ tôi dập tắt. Đặt bát canh chân giò trước mặt Thanh Mai, mẹ tôi dõng dạc:

- Phải ăn hết nghe chưa!

- Dạ?

- Dạ gì mà dạ? Thôi ăn đi!

- Mẹ! Con ngấy tận cổ họng rồi! Ngày nào mẹ cũng bắt con phải ăn món này là sao?

- Ơ hay cái con bé này. Có chửa ăn canh chân giò tốt chứ sao!

- Nhưng ngấy lắm! Con ăn không nhuốt nổi nữa đâu!

- Không nhuốt nổi vẫn phải nhuốt! Đâu phải ăn cho mình chị!

- Con không ăn đâu! Ngày nào mẹ cũng chỉ nấu một món này, mẹ kêu tầm bổ. Có mà mẹ ghét con, nên mẹ mượn cớ để tra tấn con thì có!

- Cái gì?!!!!!!

Thế đấy bữa ăn trưa của chúng tôi được mở màn bằng một tiết mục “dân ca và nhạc cổ truyền” của hai nghệ sĩ mẹ chồng, nàng dâu. Và tiếp theo sau bữa trưa là bữa tối. Có lẽ tôi sẽ lại được nghe hát!

- Sao chỉ có mỗi rau và lạc rang thế mẹ. – Nhìn mâm cơm tôi thắc mắc.

- À, tôi nấu nhiều món sợ lại mang tiếng tra tấn vợ anh! - Giọng mẹ tôi kéo dài, đủ để hiểu hàm ý của bà.

- Ăn thế này lại dễ nhuốt cũng nên! Hì, cám ơn mẹ nhé! – Thanh Mai đang cố tình trêu ngươi mẹ tôi đây. Thật phiền phức với hai cái người này.

Tưởng mẹ tôi chỉ giận có bữa này ai dè mẹ tôi cho cả nhà ăn “thanh đạm” nguyên một tuần.

- Lại rau muống với lạc rang hả mẹ? – Tôi nhăn nhó.

- Phải. Ăn thế này vợ anh mới dễ nhuốt.

- Cám ơn mẹ nhé, vì con mà mẹ bắt cả nhà phải chịu khổ cùng. – Thanh Mai cũng không vừa. Hình như dạo này cô ấy bắt đầu phán kháng lại mẹ tôi thì phải. Trời ơi cái cá tính ngang ngược của cô ấy lại thức tỉnh rồi! Nhưng thôi, giờ tôi không bận tâm, tôi chỉ bận tâm tới mấy bữa ăn sau này của tôi thôi.

- Mẹ ơi, ăn thế này cả tuần rồi, thiếu chất lắm. Con đi làm mệt, mẹ thì cũng cần phải được tầm bổ, Thanh Mai lạ có thai. – Tôi tỉ tê. - Mai mẹ đổi món quay trở lại như trước nhé!

- KHÔNG! - Trời! Tôi vừa mới dứt lời thì ngay lập tức bị phản đối bởi cả mẹ đẻ lẫn vợ yêu! Đúng là chẳng ai khổ bằng tôi. “Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết”. Tôi đau khổ phải gánh chịu cái thân phận ruồi muỗi!

Vừa ăn cơm xong, Thanh Mai đứng dậy thu dọn bát đũa. Rửa bát đũa là phần việc của cô ấy mà. Nhưng thật lạ, Thanh Mai vừa dọn vừa ngóng mẹ tôi. Vừa thấy mẹ tôi từ phòng khách bước vào, cô ấy vội ôm bụng.

- Anh ơi! Em… em đau bụng quá! Ôi em đau bụng quá! Em đau chết mất!

- Ơ… ơ… - Tôi đần người chả hiểu gì cả!

- Cái thằng kia! Không lại đỡ xem vợ mày làm sao! – Tôi giật mình bởi tiếng quát của mẹ. Vội vã chạy lại đỡ người Thanh Mai.

- Em sao thế hả? Sao tự dưng lại đau bụng.

- Em không biết! Chắc là cái thai nó làm sao.

- Hả? – Tôi tròn mắt. Và ngay lập tức bị cái véo nhắc nhở của Thanh Mai. Không biết cô nàng của tôi đang giở trò gì nữa.

- Con Thanh Mai kia sao ăn nói gở mồm thế hả? Sao đâu mà sao. Mang thai ai chả đau bụng vài lần.

- Vâng con biết rồi! Thôi em không sao đâu. Đau một tí em cố chịu vậy. Bỏ em ra đi em còn phải rửa bát!

– Nhìn bộ dạng cô ấy lúc đó trông đau yếu lắm.

- Thôi khỏi. Đau thì lên phòng nghỉ ngơi đi. Để bát đũa đấy tôi rửa.

Mẹ tôi vừa nói xong, quay ra nhìn vợ yêu mình đang mỉm cười . Trời đất, hoá ra là cô vợ yêu quý của tôi muốn trốn rửa bát. Đưa cô ấy lên phòng, tôi khẽ nói.

- Em không muốn rửa bảo anh 1 tiếng cũng được mà! Sao phải bày trò làm gì?

- Anh rửa thì thà em đi rửa còn hơn! Người ta đâu cần anh rửa hộ chứ’! Cần mẹ anh cơ!

- Là sao vậy?

- Mẹ suốt ngày gây chuyện với em! Gìơ đến lượt em! – Cô ấy cười đắc chí vì vừa hạ đo ván cho mẹ tôi “mọc sừng”! Tôi chỉ còn nước cầu trời, lạy đất cho cuộc sống tôi được êm xuôi mấy ngày. Nhưng trời chẳng thấu mà đất cũng chẳng thương!

Đang ngồi xem ti vi thì tiếng vợ vào cắt ngang.

- Anh! Cái máy giặt nó bị sao ý. Không thấy khởi động gì cả!

- Nó hỏng rồi! - Tiếng mẹ tôi từ phòng bước ra. - Chị chịu khó giặt tay tạm một hôm!

- Giặt tay ạ?

- Phải! Chị không giặt được thì để đó tôi giặt!

- Ôi! Cám ơn mẹ! Hì, vậy mẹ giặt hộ con nhé. Con phải lên phòng dọn qua phòng anh Lâm cái. Bừa bộn quá! – Nó rồi cô ấy phi thẳng lên tầng bỏ lại tôi và mẹ há hốc miệng kinh ngạc, đặc biệt là mẹ tôi! Nhưng kì lạ thay, tôi thấy mẹ vào phòng tắm, thản nhiên cắm lại máy giặt và giặt bình thường. Tôi còn nghe rõ tiếng mẹ lầm bầm”

- Cái con quý sứ này! Nó trơ hơn mình tưởng! Mình cứ tưởng bắt nó được bữa giặt đồ nhừ tay, ai dè…

Trời đất, mẹ tôi từ bao giờ lại biết bày trò thế này? Đúng là mọi thứ trong gia đình tôi bắt đầu bị đảo lộn rồi. Gìơ thì tôi đã hiểu thế nào là chuyện “mẹ chồng nàng dâu”!

Tác giả: Nguyễn Bích Hồng

.
.
.
.