.
  • A Thousand Years - Yêu em hơn cả nghìn năm
    Bài hát A thousand years dưới giọng hát ngọt ngào của Christina cất lên trên nền nhạc ghita nồng nàn và chất chứa yêu thương.
  • Thì thầm 408: Người đặc biệt duy nhất không thể quên…
    Có những thứ tình cảm không nhất thiết cứ phải là tình yêu mới đẹp, mà chỉ cần đặc biệt theo cách nào đó trong mắt nhau cũng đủ để nhớ đến suốt đời rồi.
  • Phải qua bao nhiêu lời hứa ta mới đủ tin yêu
    Có bao nhiêu người đã hứa rồi quên? Và bao nhiêu sự hứa hẹn được tạo ra nhưng rồi người hứa lại tìm mọi kẽ hở để lách qua?
  • Đợi một người ở Sân bay
    Cô gái ấy, về sau, đã luôn đứng chờ tôi với nụ cười ấm áp chỉ dành cho riêng tôi ở sân bay. Dù có đến đâu, tôi cũng luôn biết mình phải trở về vì nơi ấy, có cô ấy, luôn chờ tôi…
  • Cái áo của thỏ con- Ba ba tìm nhà
    Trong khu rừng nọ có một chú Thỏ mắt hồng trong rất xinh. Thỏ mẹ may cho Thỏ con một cái áo bông trắng giống như áo của tất cả các chú Thỏ khác. Thỏ con không thích cái áo bông trắng, Thỏ con đòi mẹ phải may cho mình thật nhiều áo sặc sỡ khác.
  • Cafe yêu
    Điều em sẽ làm đầu tiên nếu anh nói yêu em là gì?
  • Thả tất cả về với gió
    Họ cãi nhau. Có lẽ là lần cãi nhau to nhất kể từ khi họ yêu nhau. Cô gái đã nhìn thấy chàng trai chở một cô gái khác. Tóc dài. Mặc váy hồng. Chàng trai thích những cô gái tóc dài. Ấn tượng với những ai mặc váy hồng. Và cô gái thì tóc ngắn. Không thích mặc váy.
  • Truyền thuyết về lễ Halloween
    Halloween là một ngày lễ hội truyền thống được tổ chức vào đêm ngày 31 tháng 10 hàng năm. Đặc biệt trong ngày này những đứa trẻ sẽ hoá trang trong những bộ trang phục quái lạ đi đến gõ cửa những ngôi nhà để xin bánh kẹo.
  • Chuyến xe kinh hoàng (Phần 2)
    Vy nhớ lại một lần Đạt có khoe về sợi dây này, nói rằng đó là món gia bảo, gia đình Đạt rất quý và truyền từ đời này sang đời khác.
  • Cung Hoàng Đạo nào lãng mạn nhất khi yêu?
    Bạn có biết "người ấy" hay chính bạn có tình yêu như thế nào không? Và cả độ lãng mạn nữa thì sao? Hãy cùng khám phá nhé!
Chuyện một buồng chuối
Xuất bản: 10:19, Thứ Năm, 28/08/2014
.
.

Trong một bài thơ, Trần Đăng Khoa đã viết:

"Ông trăng tròn sáng tỏ
Soi rõ sân nhà em
Hàng cây cau lặng đứng
Hàng cây chuối đứng yên..."


Vậy đó, Chuối đi vào văn, vào thơ bằng những hình ảnh thân thương gần gũi:

"Gió đưa bụi chuối sau hè..."


Chuối là loại cây quen thuộc nhất ở làng quê. Nhà nào cũng trồng chuối, vườn nào cũng có chuối. Chuối gắn bó với con người Việt Nam cần cù, say mê lao động và chan hòa yêu thương:

"Mẹ già như chuối ba hương..."


Cho nên khu vườn này cũng có trồng chuối.

 
Chuyện một buồng chuối
Chuyện một buồng chuối

 

Một khoảnh chuối nhỏ nằm ven khu vực trồng mít để nhờ mít che bớt giùm nắng trưa. Chuối trồng không đều tay nên có cây lớn xen lẫn cây nhỏ. Nổi bật trong đám là cây Chuối Sứ. Thân chuối xanh nhạt nõn nà, gốc khá lớn, chưa kịp trồi ra chuối con đã đâm buồng dài, nở ra tám nải tròn ú. Trời mưa thấm đất bao nhiêu, nải chuối càng to bấy nhiêu. Chủ nhả ngắm nghía, trầm trồ:

-Giống Sứ này ngọt phải biết. Trái nào trái nấy bự bằng cườm tay...

Khen một lần, buồng chuối cảm động nghiêng nghiêng mái đầu. Khen vài lần, nó bắt đầu vênh mặt lên, mũi phập phồng đắc chí. Bộ dạng nó thỏa mãn hết sức!
Hàng xóm của nó đâu có ai xa lại: mít, xoài, mãng cầu xiêm, nhãn, ổi, đu đủ... Ban đầu ai cũng làm thân đánh bạn với buồng chuối, nhưng sau ai nấy đều dạt ra vì sợ cái thói kênh kiệu này...

Buổi trưa, không gian im ắng. Một cơn gió mạnh lướt ngang. Âm thanh lá cây xào xạc kéo dài không dứt. Buồng chuối nặng nề đong đưa, đong đưa. Đu đủ buột miệng nói:

-Kìa, buồng Chuối hãy cẩn thận...

Tức thì buồng chuối bắt lỗi:

-Nè, thưa gởi đàng hoàng với tui nghen!

Cây xoài lắc đầu ngầm chê trách nhưng không lên tiếng phát biểu, xoài đã biết tính buồng chuối hay gây sự và phách lối lắm. Đã bao nhiêu lần rồi, mỗi khi buồng chuối làm ra bộ ngang tàng hoặc bướng bỉnh, thì thế nào cũng bị một ai đó "sửa lưng" ngay. Nhưng ông bà mình có câu "đánh chết cái nết không chừa" là đúng y chang trường hợp này.

Mấy hôm sau, đang lúc mọi người nghỉ ngơi thì đột nhiên buồng Chuối cao hứng sao đó, hát om sòm, khuấy động cả khu vườn. Đang lúc nhức đầu, một ngọn mãng cầu xiêm càu nhàu:

-Trời đất ơi, giữa trưa mà không cho ai nghỉ ngơi hết vầy nè...

Bốp! Một trái chuối non bay vút ra đập mạnh vào gốc cây, nhựa xịt ra loang lổ. Mọi người sửng sốt. "Mụ ta dữ thật!" Cô nhãn thì thầm khe khẽ và rùng mình mấy lượt...

 

Cuộc sống êm đềm vẫn trôi qua, buồng chuối bắt đầu già nên bớt hung dữ phần nào. Vả lại bà ta bị các nải chuối hút hết sinh lực nên không còn muốn gây sự như trước. Trọng lượng của cả buồng chuối thật đáng nể, càng ngày nó càng sà xuống thấp khiến thân chuối phải oằn đi...

Cho tới một ngày...

Buồng chuối đã đến thời thay áo. Bộ cánh màu xanh đậm từ từ ngả sang màu phơn phớt vàng ưa nhìn, rồi sau đó, nó lại tỏa ra nhè nhẹ một mùi vị ngọt ngào dễ chịu vô cùng... Đúng vào thời điểm ấy, người chủ nhà bước ra vườn, xăm xăm lại gần buồng chuối, ngắm nghía:

-Chà, chuối chín cây rồi, phải chặt thôi.

Buồng chuối thắt cả tim lại vì lo sợ. Bà ta nhìn chung quanh bằng đôi mắt van nài như cầu cứu, dẫu sao bà ta vẫn chưa muốn chết ở lúc này. Nhìn đôi mắt nghiêm nghị của xoài, buồng chuối chợt hiểu: Phải rồi, bổn phận đã làm tròn, có gì đâu mà tiếc nuối? Đời chuối lại quá ngắn ngủi, chỉ được một lần cho trái bởi đó là quy luật của tự nhiên...
Buồng chuối chỉ tiếc một điều: bà ta đã sống phí hoài khoảng thời gian quý giá ấy, sống ích kỷ cho riêng cá nhân mình mà chưa kịp nghĩ đến mọi người chung quanh! Ôi, hối hận thì đã muộn màng, còn lần nào nữa mà sửa lỗi...

Buồng chuối rưng rưng nước mắt, cố nở nụ cười duy nhất trong đời:

-Xin bỏ qua tất cả cho tôi.

Mọi loài cây đều xúc động, nhìn theo người chủ đang ì ạch khiêng buồng chuối sứ vào nhà. Họ bâng khuâng nghĩ đến một đồng loại vừa ra đi mãi mãi. Dẫu sao, buồng chuối cũng đã hoàn thành một nhiệm vụ thiêng liêng của đời chuối.

Anh gió ngậm ngùi lướt đi, để lại sau lưng lời lá cây xào xạc. Câu chuyện về một buồng chuối đến đây là hết rồi. Một chiếc lá vàng không nén được sự thương tâm đã lặng lẽ lìa cành. Ôi cảnh vật sao mà buồn vậy!

Tác giả: Nguyễn Thị Bích Nga

Andrew Lang


Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật : Nhím Xù


(...)

.
.
.
.
.
.