.
  • A Thousand Years - Yêu em hơn cả nghìn năm
    Bài hát A thousand years dưới giọng hát ngọt ngào của Christina cất lên trên nền nhạc ghita nồng nàn và chất chứa yêu thương.
  • Thì thầm 408: Người đặc biệt duy nhất không thể quên…
    Có những thứ tình cảm không nhất thiết cứ phải là tình yêu mới đẹp, mà chỉ cần đặc biệt theo cách nào đó trong mắt nhau cũng đủ để nhớ đến suốt đời rồi.
  • Phải qua bao nhiêu lời hứa ta mới đủ tin yêu
    Có bao nhiêu người đã hứa rồi quên? Và bao nhiêu sự hứa hẹn được tạo ra nhưng rồi người hứa lại tìm mọi kẽ hở để lách qua?
  • Đợi một người ở Sân bay
    Cô gái ấy, về sau, đã luôn đứng chờ tôi với nụ cười ấm áp chỉ dành cho riêng tôi ở sân bay. Dù có đến đâu, tôi cũng luôn biết mình phải trở về vì nơi ấy, có cô ấy, luôn chờ tôi…
  • Cái áo của thỏ con- Ba ba tìm nhà
    Trong khu rừng nọ có một chú Thỏ mắt hồng trong rất xinh. Thỏ mẹ may cho Thỏ con một cái áo bông trắng giống như áo của tất cả các chú Thỏ khác. Thỏ con không thích cái áo bông trắng, Thỏ con đòi mẹ phải may cho mình thật nhiều áo sặc sỡ khác.
  • Cafe yêu
    Điều em sẽ làm đầu tiên nếu anh nói yêu em là gì?
  • Thả tất cả về với gió
    Họ cãi nhau. Có lẽ là lần cãi nhau to nhất kể từ khi họ yêu nhau. Cô gái đã nhìn thấy chàng trai chở một cô gái khác. Tóc dài. Mặc váy hồng. Chàng trai thích những cô gái tóc dài. Ấn tượng với những ai mặc váy hồng. Và cô gái thì tóc ngắn. Không thích mặc váy.
  • Truyền thuyết về lễ Halloween
    Halloween là một ngày lễ hội truyền thống được tổ chức vào đêm ngày 31 tháng 10 hàng năm. Đặc biệt trong ngày này những đứa trẻ sẽ hoá trang trong những bộ trang phục quái lạ đi đến gõ cửa những ngôi nhà để xin bánh kẹo.
  • Chuyến xe kinh hoàng (Phần 2)
    Vy nhớ lại một lần Đạt có khoe về sợi dây này, nói rằng đó là món gia bảo, gia đình Đạt rất quý và truyền từ đời này sang đời khác.
  • Cung Hoàng Đạo nào lãng mạn nhất khi yêu?
    Bạn có biết "người ấy" hay chính bạn có tình yêu như thế nào không? Và cả độ lãng mạn nữa thì sao? Hãy cùng khám phá nhé!
Đi tìm người bạn hiểu được ngôn ngữ chó:
Aha, mình có mặt (Phần 2)
Xuất bản: 09:44, Thứ Tư, 24/09/2014
.
.

Trong cuộc hành trình đi tìm người bạn duy nhất có thể hiểu được những gì mình nói – theo lời vị Thần Đạo Đức – mình đã trải qua nhiều kinh nghiệm vui buồn mà sau này (khi mình được trở lại làm người) mình cảm thấy rằng đó là những kiến thức bổ ích giúp mình trở thành một người giàu có nhất.

Trước đó khi vẫn còn là một thằng bé quậy phá, mình thường hay người lớn nói câu: “Ghét nhau như chó với mèo” hay là “Gây lộn nhau như chó với mèo”. Bởi vậy trên đường đi mình tìm cách né mấy con mèo hoang có khuôn mặt cực kỳ dữ tợn, với cặp mắt xanh lè hoặc vàng khè, lúc nào cũng muốn gây hấn với mình.

Lũ mèo hoang có mặt ở khắp mọi nơi, khi trời vừa chập choạng tối là chúng bắt đầu xuất hiện từ đâu không biết, lảng vảng quanh những thùng rác to nhỏ để tìm kiếm mớ xương thừa cá vụn. Chúng gầm gừ với nhau, nhe răng, lừ mắt và lớp lông trên sống lưng bắt đầu dựng đứng lên mỗi khi có một đồng loại mèo nào đó đến gần, định giành lấy một mẩu bánh mì hoặc một khúc đuôi cá kho còn dính miếng da trơn bóng. Có khi hai con mèo định xông vào nhau, nhưng khi thấy mình đến gần thì chúng cùng ngoảnh mặt về phía mình và đồng loạt nhe răng gừ gừ lên. Chúng làm mình cong đuôi bỏ chạy không kịp lượm dép!

 
Aha, mình có mặt (Phần 2)
Aha, mình có mặt (Phần 2)



Nhưng rõ ràng là lũ mèo không ưa mình. Vì mình là chó mà…

Nhưng có một con mèo tam thể cái lại tỏ ra ưa thích mình một cách kỳ cục, nó cứ tò tò đi theo sau chân mình, có khi nó chạy vụt sang bên trái, có khi nó chạy vụt sang bên phải, rồi đứng lại nhìn mình với hai con mắt tròn xoe rất dễ thương. Một con mắt màu vàng, một con mắt màu xám. Có lúc lại chuyển thành một con mắt màu xanh, một con mắt màu hồng. Hình như nó thích mình. Không phải thích thường mà là thích lắm lận đó. Khi mình dừng chân nằm nghỉ ngơi ở đâu đó, nó cũng lại gần, nằm nép sát vào người mình ra chiều bịn rịn lắm. Rồi nó cất giọng thỏ thẻ nói với mình:

-Gặp lại cậu ở đây tớ mừng quá. Chắc cậu không nhớ tớ đâu. Chỉ có tớ là nhớ cậu thôi. Cậu là thằng Toàn học lớp 8A14 đúng không?

Mình nhảy nhổm suýt lọt cả thân người ra khỏi bộ lông chó:

-Hả? Cái gì? Sao cậu biết tớ là thằng Toàn học lớp 8A14?

Nó vẫn nhỏ nhẹ nói chuyện – thiệt đúng là mèo cái!

-Tớ là Ngọc Duyên học lớp 8A6, lớp ngay cầu thang, mỗi lần cậu đi ngang là tớ lại bắn súng nước vào cậu, nhớ không?



 

Nhắc tới con nhỏ chuyên môn cầm cây súng nước trong tay, đứng ở đầu cầu thang trong giờ ra chơi, hễ thấy thằng nào đi ngang là nó bắn ngay một tia nước vào lưng áo, là mình nhớ ra nó ngay! Nhưng làm sao nó lại bị biến thành mèo (giống cảnh mình bị biến thành chó) như thế này?

Nó nhún vai và thủng thỉnh trả lời:

-Tớ phải thực hiện 10 điều tốt nhưng chung quanh đây chẳng có điều gì tốt cho tớ làm cả, nên tớ cứ sống trong bộ dạng mèo từ lúc đó cho đến nay!

-Là được bao lâu rồi?

-Ai biết… Chắc cũng một tháng rồi đó.

-Woa. Tớ chỉ mới bị làm chó có một ngày mà muốn điên lên được!

Nó nhe răng ra (không biết là cười với mình hay là gầm gừ với mình):

-Tớ thấy làm mèo cũng vui lắm, không phải đi học, không phải làm bài tập, muốn ăn gì cũng có mà không phải bỏ tiền ra mua.

Nghe nó nhắc tới chữ “ăn” đột nhiên mình cảm thấy đói ngấu vì đã một ngày qua mình chỉ đi rong rong để tìm người bạn duy nhất, chẳng có miếng gì bỏ vào bụng cả. Mình bảo nó dẫn mình tới chỗ nào có thức ăn, nó bèn dẫn mình đến một… bãi rác ở cuối hẻm! Đây là nơi mà tất cả mọi gia đình trong xóm đều quăng rác vào, vì họ không muốn bỏ ra mười ngàn đồng cho những người đổ rác tư nhân!

Mình khựng lại trước bãi rác to tướng, đầy ngồn ngộn các thứ tả bí lù và đang bốc mùi thúi hoắc chịu không nổi. Mình lắc đầu nguầy nguậy và nói to với nó:

-Không! Trăm lần không ngàn lần không! Tớ không ăn cái thứ này đâu! Toàn là vi trùng không hà! Cậu ăn vào là ông Tào Tháo rượt cậu chạy 36 lần một ngày, chạy không kịp kéo quần lên nữa!

Nó lẳng lặng ngoạm lấy một cái xương đùi gà, nhả xuống trước mặt mình:

-Ăn đi! Cậu có quyền không thích vì cậu là người, nhưng cậu phải ăn cái xương này vì cậu là chó. Chó mà nhìn thấy xương gà thì trời gầm cũng không bỏ.

Đúng là lúc đó trong đầu mình đang giằng co dữ dội. Nửa phần “người” trong mình dùng dằng phản đối. Nửa phần “chó” trong mình hớn hở thúc giục. Ăn. Không ăn. Ăn. Không ăn. Ăn. Không ăn. Nhưng mình đâu còn là người nữa đâu mà kén chọn? Làm gì có cơm nóng và canh ngọt, làm gì có chén tô ly dĩa và đũa, làm gì có đá chanh và xá xị? Thế là nửa phần “chó” đã thắng thế. Mình cúi xuống gặm lấy cái xương đùi gà và nhai nghe rau ráu. Ây da, sao mà miếng xương gà này ngon quá đi, xương thì dòn mà nước tủy thì ngọt. Mùi xương gà thúi thum thủm trộn lẫn với vị nước tủy thiu chua chua, đúng là không có món ngon vật lạ nào trên đời này sánh bằng!

Con mèo Ngọc Duyên đứng nhìn mình không chớp mắt, rồi nó yểu điệu cúi xuống nhai mẩu xương đuôi cá chiên (mà nó nói là món khoái khẩu của nó). Kiểu ăn của chó với mèo cũng khác nhau xa. Mình thì ăn hùng hục, táp lấy táp để. Nó thì ăn nhỏ nhẹ cứ như liếm từng chút một. Cuối cùng hai đứa cũng xong một bữa trưa và đứa nào đứa nấy no nê ứ hự.

Tác giả: Nhà văn Nguyễn Thị Bích Nga

Andrew Lang


Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Hằng Nga

Kỹ thuật : Nhím Xù


(...)

.
.
.
.
.
.