.
  • A Thousand Years - Yêu em hơn cả nghìn năm
    Bài hát A thousand years dưới giọng hát ngọt ngào của Christina cất lên trên nền nhạc ghita nồng nàn và chất chứa yêu thương.
  • Thì thầm 408: Người đặc biệt duy nhất không thể quên…
    Có những thứ tình cảm không nhất thiết cứ phải là tình yêu mới đẹp, mà chỉ cần đặc biệt theo cách nào đó trong mắt nhau cũng đủ để nhớ đến suốt đời rồi.
  • Phải qua bao nhiêu lời hứa ta mới đủ tin yêu
    Có bao nhiêu người đã hứa rồi quên? Và bao nhiêu sự hứa hẹn được tạo ra nhưng rồi người hứa lại tìm mọi kẽ hở để lách qua?
  • Đợi một người ở Sân bay
    Cô gái ấy, về sau, đã luôn đứng chờ tôi với nụ cười ấm áp chỉ dành cho riêng tôi ở sân bay. Dù có đến đâu, tôi cũng luôn biết mình phải trở về vì nơi ấy, có cô ấy, luôn chờ tôi…
  • Cái áo của thỏ con- Ba ba tìm nhà
    Trong khu rừng nọ có một chú Thỏ mắt hồng trong rất xinh. Thỏ mẹ may cho Thỏ con một cái áo bông trắng giống như áo của tất cả các chú Thỏ khác. Thỏ con không thích cái áo bông trắng, Thỏ con đòi mẹ phải may cho mình thật nhiều áo sặc sỡ khác.
  • Cafe yêu
    Điều em sẽ làm đầu tiên nếu anh nói yêu em là gì?
  • Thả tất cả về với gió
    Họ cãi nhau. Có lẽ là lần cãi nhau to nhất kể từ khi họ yêu nhau. Cô gái đã nhìn thấy chàng trai chở một cô gái khác. Tóc dài. Mặc váy hồng. Chàng trai thích những cô gái tóc dài. Ấn tượng với những ai mặc váy hồng. Và cô gái thì tóc ngắn. Không thích mặc váy.
  • Truyền thuyết về lễ Halloween
    Halloween là một ngày lễ hội truyền thống được tổ chức vào đêm ngày 31 tháng 10 hàng năm. Đặc biệt trong ngày này những đứa trẻ sẽ hoá trang trong những bộ trang phục quái lạ đi đến gõ cửa những ngôi nhà để xin bánh kẹo.
  • Chuyến xe kinh hoàng (Phần 2)
    Vy nhớ lại một lần Đạt có khoe về sợi dây này, nói rằng đó là món gia bảo, gia đình Đạt rất quý và truyền từ đời này sang đời khác.
  • Cung Hoàng Đạo nào lãng mạn nhất khi yêu?
    Bạn có biết "người ấy" hay chính bạn có tình yêu như thế nào không? Và cả độ lãng mạn nữa thì sao? Hãy cùng khám phá nhé!
Aha, mình có mặt (Phần 7)
Xuất bản: 14:45, Thứ Sáu, 17/10/2014
.
.

Mình lon-ton-lon-ton chạy vào trong hẻm, chạy ngang qua một ngôi nhà mà mình biết đó là nhà của mình. Nhà đóng cửa im ỉm. Mình không dừng lại mà chạy đi luôn, luồn vào con hẻm phía trên với ý định rút ngắn con đường về nhà. Ngay lúc đó một chiếc xe honda chạy ngang qua thật nhanh, và bất chợt mình cảm thấy trời đất tối thui.

Một giọng nói đắc thắng ré lên:


-Thêm một con nữa nè! Hay lắm, con cẩu này có vẻ nặng đó. Mày gọi báo cho tụi nó biết chuẩn bị dây điện và nấu nước sôi là vừa!

Đang trong lúc hoảng hốt vì không biết ất giáp chuyện gì vừa xảy ra, nhưng nghe mẫu đối thoại trên là mình biết ngay vừa mới lọt vào tay một băng nhóm chuyên bắt trộm chó để làm thịt đưa ra chợ bán. Đột nhiên đầu óc mình tỉnh táo hẳn. Khác với những con chó thật nằm bó rọ khoanh tay chịu chết, mình bắt đầu suy nghĩ thật lung để tìm cách giải thoát bản thân cũng như lũ chó đồng cảnh ngộ.

Nhờ đã từng đọc báo, mình biết cách thức hành động của băng nhóm này là trùm kín con chó trong một bao tải trước khi chích điện cho con chó chết. Bọn chúng có thể giết chết cả chục con chó trong một đêm mà không gây ra một động tĩnh gì, do đó hàng xóm hai bên cũng không hề hay biết chuyện đang xảy ra. A ha, nếu đúng vậy thì hôm nay băng nhóm này gặp xui xẻo rồi, vì con chó mà bọn chúng vừa bắt cóc không phải là con chó bình thường mà là con chó Yes!

 
 

 

Aha, mình có mặt (Phần 7)
Aha, mình có mặt (Phần 7)

 

Mình bình tĩnh nằm im chờ chiếc xe honda dừng lại, sau đó mình được khiêng vào bên trong nhưng rồi bị quăng xuống đất một cái bịch. Đau quá mình kêu lên một tiếng “Ẳng”, tức thì mình nghe nhiều tiếng sột soạt chung quanh và bất chợt một giọng nói rụt rè hỏi mình:

-Mày mới bị bọn họ bắt hả?

-Ừ. Mà hiện giờ tụi mình có mấy đứa ở đây?

-Tao không biết. Tao bị bọn họ trùm trong một cái bao bố, kín mít và tối thui đâu có nhìn thấy gì đâu.

-Tao cũng vậy.

-Tao cũng vậy.

Có nhiều tiếng nói lao nhao vang lên, và thế là mình biết ở đây có khá nhiều đồng loại của mình đang bị giam giữ trong một căn phòng tối nào đó. Mình nói:

-Bây giờ bắt đầu đếm nha, tao là số một, tới phiên đứa nào đứa đó đếm.

Một giọng nói càu nhàu nhưng đượm nhiều buồn phiền cắt lời mình:

-Sắp chết đến nơi rồi còn định chơi trò quái gì vậy pa?

Mình khích lệ đám chó đồng loại:

-Tụi mình sẽ không chết đâu. Tin tao đi. Tụi mày bắt đầu đếm nhanh đi.

“Hai”. “Ba”. “Bốn”. Những con số nối tiếp nhau và con số cuối cùng là “Tám”. Im lặng một lát, mình hỏi lại:

-Có còn đứa nào chưa đếm không?

-Không. Tụi tao đếm hết rồi. Tụi mình chỉ có tám đứa thôi.

Mình đính chính:

-Không phải “tụi mình chỉ có tám đứa thôi” mà là “tụi mình có tới tám đứa lận”. Tụi mày thử tưởng tượng đi, chỉ cần hai hoặc ba con chó dữ được thả trong sân trước thì đố có thằng ăn trộm nào dám mon men lại gần cánh cổng, huống chi tụi mình là tám con chó dữ lận! Bây giờ đứa nào muốn sống thì nghe lời tao. Còn đứa nào muốn chết thì tao cũng không ép.



 

Đám chó đồng loại lặng im thin thít, nhưng mình biết tụi nó đang lắng nghe mình nói. Dù có thông minh cách mấy, tụi nó cũng chỉ là chó thôi, còn mình là một thằng bé 14 tuổi mà, mình biết rõ phải làm thế nào để phá bỏ một băng nhóm bắt cóc chó theo cách của một con người chớ!

Trong bóng tối, mình tiếp tục rù rì nói chuyện với đám chó đồng loại:

-Căn nhà của bọn họ không lớn và căn phòng mà bọn họ nhốt mình cũng rất nhỏ. Tao có thể nghe rõ tiếng rửa chén bát của nhà bên cạnh, cũng như tiếng trò chuyện của lũ con nít trước sân. Tao cũng có thể nghe rõ tiếng mấy con mèo của nhà hàng xóm báo động rằng tối nay bọn họ sẽ chích điện và cạo lông tụi mình. Tao không muốn chết. Và tao biết tụi mày cũng vậy. Vậy thì sau khi tao đếm tới ba, tụi mình đồng loạt kêu cứu, kêu càng lớn càng tốt. Đứa nào biết tru thì rống cổ lên tru. Đứa nào biết hú thì ngửa cổ lên hú. Tao chắc chắn sau khi hàng xóm biết tụi mình đang bị nhốt ở đây, họ sẽ chạy vào trong giải thoát cho tụi mình.

Một giọng nói đầy vẻ nghi ngờ vàng lên:

-Mày chỉ huy tụi tao nghe ngon lành quá heng. Nhưng có chắc ăn không?

Mình khẽ nhún vai:

-Một lần làm thử bằng chục lần ngồi không.

-Ừ, tại sao tụi mình không làm thử?

-Nó nói đúng đó, tao không muốn bị chích điện và bị cạo lông đâu!

Rồi đám chó đồng loại bắt đầu nhao nhao lên:

-Tụi mình làm thử đi… Tụi mình làm thử đi…

Mình nói to lên để át tiếng nói của đám chó đồng loại:

-Đợi tao đếm tới ba nghen! Ráng sức mà rống lên nghen! Một! Hai! Ba!

Thế là tám con chó tụi mình bắt đầu ngửa cổ tru lên. Mà các bạn cũng biết rồi đó, khi bầy chó cùng tru hoặc cùng hú, âm thanh nghe vừa rùng rợn vừa náo loạn. Mình thì không tru, cũng không hú, mà mình chỉ hét toáng lên thôi: “Cứu chúng tôi với! Bọn họ sẽ giết chúng tôi vào tối nay! Cứu chúng tôi với!” Mình la muốn bể phổi, muốn xé rách cả cuống họng, dồn hết sự phẫn nộ của mình vào trong tiếng kêu cứu. Chỉ có những kẻ quá tàn ác và quá nhẫn tâm mới giết thịt chó – và ăn thịt chó – là những con vật hết sức trung thành với chủ nuôi. Mình biết chắc chắn đám chó đám mèo ở ngoài kia cũng đồng cảm với tụi mình điều đó và cất tiếng phụ họa để hỗ trợ với tụi mình.

Tác giả: Nhà văn Nguyễn Thị Bích Nga

Andrew Lang


Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Hằng Nga

Kỹ thuật : Nhím Xù


(...)

.
.
.
.
.
.