.
  • A Thousand Years - Yêu em hơn cả nghìn năm
    Bài hát A thousand years dưới giọng hát ngọt ngào của Christina cất lên trên nền nhạc ghita nồng nàn và chất chứa yêu thương.
  • Thì thầm 408: Người đặc biệt duy nhất không thể quên…
    Có những thứ tình cảm không nhất thiết cứ phải là tình yêu mới đẹp, mà chỉ cần đặc biệt theo cách nào đó trong mắt nhau cũng đủ để nhớ đến suốt đời rồi.
  • Phải qua bao nhiêu lời hứa ta mới đủ tin yêu
    Có bao nhiêu người đã hứa rồi quên? Và bao nhiêu sự hứa hẹn được tạo ra nhưng rồi người hứa lại tìm mọi kẽ hở để lách qua?
  • Đợi một người ở Sân bay
    Cô gái ấy, về sau, đã luôn đứng chờ tôi với nụ cười ấm áp chỉ dành cho riêng tôi ở sân bay. Dù có đến đâu, tôi cũng luôn biết mình phải trở về vì nơi ấy, có cô ấy, luôn chờ tôi…
  • Cái áo của thỏ con- Ba ba tìm nhà
    Trong khu rừng nọ có một chú Thỏ mắt hồng trong rất xinh. Thỏ mẹ may cho Thỏ con một cái áo bông trắng giống như áo của tất cả các chú Thỏ khác. Thỏ con không thích cái áo bông trắng, Thỏ con đòi mẹ phải may cho mình thật nhiều áo sặc sỡ khác.
  • Cafe yêu
    Điều em sẽ làm đầu tiên nếu anh nói yêu em là gì?
  • Thả tất cả về với gió
    Họ cãi nhau. Có lẽ là lần cãi nhau to nhất kể từ khi họ yêu nhau. Cô gái đã nhìn thấy chàng trai chở một cô gái khác. Tóc dài. Mặc váy hồng. Chàng trai thích những cô gái tóc dài. Ấn tượng với những ai mặc váy hồng. Và cô gái thì tóc ngắn. Không thích mặc váy.
  • Truyền thuyết về lễ Halloween
    Halloween là một ngày lễ hội truyền thống được tổ chức vào đêm ngày 31 tháng 10 hàng năm. Đặc biệt trong ngày này những đứa trẻ sẽ hoá trang trong những bộ trang phục quái lạ đi đến gõ cửa những ngôi nhà để xin bánh kẹo.
  • Chuyến xe kinh hoàng (Phần 2)
    Vy nhớ lại một lần Đạt có khoe về sợi dây này, nói rằng đó là món gia bảo, gia đình Đạt rất quý và truyền từ đời này sang đời khác.
  • Cung Hoàng Đạo nào lãng mạn nhất khi yêu?
    Bạn có biết "người ấy" hay chính bạn có tình yêu như thế nào không? Và cả độ lãng mạn nữa thì sao? Hãy cùng khám phá nhé!
YĐA 17:
Vợ chồng A Phủ - Từ trang sách đến màn ảnh
Xuất bản: 11:42, Thứ Tư, 03/09/2014
.
.

Bộ phim chuyển thể “Vợ chồng A Phủ” được xem là một trong những phim chuyển thể xuất sắc của điện ảnh Việt Nam. Bộ phim đã mang đến một làn gió mới trong việc cảm nhận câu chuyện “Vợ chồng A Phủ” đã trở nên quen thuộc với nhiều thế hệ độc giả. Cả truyện ngắn và phim đều là những thành công của nhà văn Tô Hoài khi chính ông là người chắp bút chuyển thể thành kịch bản phim.
 

***


Từ lợi thế thành công của truyện ngắn.

“Vợ chồng A Phủ” là một trong những truyện ngắn xuất sắc trong sự nghiệp văn chương của nhà văn Tô Hoài. Truyện ngắn này nằm trong tập “Truyện Tây Bắc” được Tô Hoài viết năm 1953, sau chuyến thực tế lên vùng cao của tác giả. Tác phẩm này đã giành giải Nhất ở thể loại truyện ngắn – do Hội nghệ sĩ Việt Nam trao tặng năm 1954 – 1955. Năm 1961, truyện ngắn này đã được chuyển thể thành phim điện ảnh do chính Tô Hoài chuyển thể kịch bản. Bộ phim đã giành giải Bông sen bạc trong LHP lần 2 năm 1973.

 


Thành công của truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ” là một lợi thế cũng là áp lực cho ekip làm phim. Phải làm thể nào để chuyển tải nội dung truyện lên màn ảnh, đó không phải là việc đơn giản. Bộ phim có nhiều chi tiết khác với truyện đem đến cho người xem một cảm nhận mới về câu chuyện. Bộ phim này đã thổi một làn gió mới cho câu chuyện “Vợ chồng A Phủ” vốn đã quen thuộc với nhiều thế hệ độc giả.

Cùng với những bộ phim nổi tiếng như “Làng Vũ Đại ngày ấy”, “Chị Dậu”, “Rừng xà nu”, “Số đỏ”…, “Vợ chồng A Phủ” được xem là một trong những phim chuyển thể xuất sắc của điện ảnh Việt Nam. Dù trong phim có những chi tiết khác với truyện nhưng giá trị hiện thực và nhân đạo thì không thay đổi.

Với lợi thế có cốt truyện hấp dẫn từ tác phẩm văn học, bộ phim “Vợ chồng A Phủ” nhanh chóng lôi cuốn người xem. Tô Hoài đã rất thành công với vai trò một nhà văn, một lần nữa ông lại thành công với vai trò biên kịch. Bộ phim còn hấp dẫn bởi bối cảnh Tây Bắc tươi đẹp, âm nhạc say đắm lòng người, đặc biệt là tạo hình và diễn xuất của đạo diễn Trần Phương (vai A Phủ) và nghệ sĩ Đức Hoàn (vai Mị).

Ngay từ những cảnh mở đầu phim, hình ảnh Mị tựa lưng nơi bậu cửa với ánh mắt hoang hoải buồn rười rượi gây ấn tượng mạnh cho người xem. Cô rút từ trong áo ra một nắm lá ngọn, định về lạy tạ cha rồi tự tử. Nhưng món nợ truyền kiếp vẫn còn đấy, cô vẫn phải tiếp tục làm thân con trâu, con ngựa cho nhà thống lý. Khác với truyện, mở đầu là lời kể về một cô gái ngồi lầm lũi xe sợi bên mỏm đá, đưa người đọc đến với một miền cổ tích xa xôi.

Có thể thấy, truyện “Vợ chồng A Phủ” chủ yếu hướng đến việc khắc họa nội tâm nhân vật và xung đột nội tâm, còn trong phim hướng đến những xung đột về hành động. Để tăng kịch tính cho cốt truyện, trong phim sự câu kết của bố con thống lý Pá Tra với thực dân Pháp rõ ràng hơn. Nhóm nhân vật bố con thống lý Pá Tra và Mị - A Phủ được đưa vào thế đối kháng.

 


“Đêm tình mùa xuân” của Mị được tái hiện trên phim.

Một trong những tình tiết đắt giá nhất trong truyện là “đêm tình mùa xuân”, khi Mị nghe tiếng sáo, lòng xuân trỗi dậy, Mị uống rượu, Mị muốn đi chơi. Trong truyện, hành động uống rượu của Mị là hành động tự phát còn trong phim trước đó đã có lời xúi giục của người chị dâu: “Ngày Tết mà mày không dám uống rượu”, rồi Mị tự vấn lòng mình: “Ngày Tết sao không dám uống rượu”. Hình ảnh Mị trong đêm xuân ấy được xen kẽ với hình ảnh chim trong lồng đầy ẩn ý. Khi men ngấm, Mị hồi tưởng lại quãng đời trước kia, khi Mị còn là một cô gái thanh xuân phơi phới đi chơi xuân, ném pao với người yêu. Rồi bất ngờ hình ảnh A Sử xuất hiện ở hậu cảnh với một nụ cười khả ố. Màn hình tối lại, từ đó mở ra một quãng đời cơ cực, đắng cay. Những hình ảnh quá khứ, hiện tại cứ xen kẽ nhau và chuyển cảnh bằng phương pháp mờ chồng. Hiện tại chỉ là khuôn mặt thẫn thờ, ánh mắt ngây dại của Mị. Rồi Mị bừng tỉnh, Mị vấn khăn, vui vẻ hát theo tiếng sáo, Mị chuẩn bị đi chơi.

Trong truyện, quá khứ của Mị được kể ở ngay phần đầu. Trong phim, quá khứ của Mị nằm trong một khoảnh khắc hồi tưởng. Ở trong truyện có một chi tiết rất hay, đó là chi tiết Mị xắn thêm mỡ bỏ vào ngọn đèn cho sáng, sau khi thằng A Sử trói đứng Mị vào cột nhà, nó phẩy tay cho ngọn đèn tắm ngấm. Chi tiết này có ý nghĩ rất quan trọng, nó thể hiện khát vọng thắp sáng cuộc đời u tối của Mị, nhưng rồi nó bị A Sử giập tắt phũ phàng ngay từ trong ý nghĩ. Trong phim, chỉ có chi tiết Mị đẩy thêm củi vào bếp cho lửa cháy bập bùng. Trong truyện, qua ngòi bút miêu tả của nhà văn, cuộc sống của Mị và A Phủ cơ cực hơn nhiều. Mị bị trói đứng vào cột nhà, tóc quấn lên cột, đầu không nhúc nhích được. A Phủ thì bị trói bằng dây mây, quấn lên tận cổ chứ không phải trói bằng dây thừng như trong phim.

Sự hóa thân xuất sắc của hai diễn viên chính.


Bộ phim mang đến cho người xem những khuôn hình tuyệt đẹp về cảnh thiên nhiên Tây Bắc, cảnh núi rừng, thác nước, suối, những cao nguyên đá, những đồng cỏ mênh mông trâu bò nhởn nhơ gặm cỏ, những trận mưa rừng,…Một trong những điểm nhấn của phim là diễn xuất của diễn viên.

(...)

 

 
Vợ chồng A Phủ - từ trang sách đến màn ảnh
Vợ chồng A Phủ - từ trang sách đến màn ảnh


Kết

Có nhiều người yêu thích truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ” sẽ khó hài lòng với bộ phim chuyển thể này. Tuy nhiên, phim và truyện là hai loại hình nghệ thuật khác nhau, có những đặc thù khác nhau giữa ngôn ngữ văn học và ngôn ngữ điện ảnh, những tiêu chí đánh giá cũng không giống nhau. Cả truyện ngắn và bộ phim đều là những thành công của nhà văn Tô Hoài. Bộ phim đã mang đến một làn gió mới trong việc cảm nhận tác phẩm “Vợ chồng A Phủ” vốn đã rất quen thuộc trong trang sách.

  • Nguyễn Hằng Nga
.
.
.
.
.
.