Đến cuối ngày, ông đã nghe tất cả mọi người và được biết rằng, đêm chủ nhật sang ngày thứ hai, một bác sĩ giả mặc áo blu đánh cắp của một bác sĩ thật, ông này hơn thế nữa lại rất khó tính.
![]() |
Thanh tra Pilguez có mặt ở bệnh viện vào lúc mười một một giờ. Bà trưởng ca trực đã gọi điện cho sở cảnh sát ngay khi nhận giao ca hồi sáu giờ sáng. Một bệnh nhân bị hôn mê đã biến mất khỏi bệnh viện, đây là một vụ bắt cóc. Pilguez tìm thấy thông báo trên bàn làm việc của ông khi đến sở, ông nhún vai tự hỏi tại sao những vụ việc kiểu này bao giờ cũng rơi vào đầu mình. Ông nổi đoá lên gắt gỏng với Nathalia, người điều phối những cú điện thoại ở trung tâm.
- Này cô, tôi đã làm gì cô mà cô lại cho tôi những việc như vậy vào một buổi sáng thứ hai ?
- Lẽ ra anh còn có thể gặp những cái hết hơi hơn nữa vào đầu tuần cơ- cô trả lời với nụ cười tươi tắn, vẻ biết lỗi.
- Câu trả lời hay nhỉ, tôi hy vọng là cô thích cái ghế quay của cô, vì tôi cảm thấy là cô còn phải dính vào đó lâu !
- Anh quả là một pho tượng mô tả sự nhã nhặn, George !
- Đúng, chính thế, và chính vì vậy mà tôi có quyền chọn những com chim sẻ ị lên đầu tôi !
Và ông quay gót. Một tuần lễ xấu bắt đầu, tiếp nối một tuần lễ xấu khác vừa kết thúc hai ngày trước đó.
Đối với Pilguez một tuần lễ tốt gồm những ngày mà người ta chỉ gọi cảnh sát đến để giải quyết những chuyện va chạm hàng xóm láng giềng hay vi phạm Luật dân sự. Sự tồn tại của phòng hình sự là một điều vô nghĩa, bởi vì điều đó có nghĩa là trong thành phố này có khá nhiều thằng điên để giết người, hiếp dâm, trộm cướp và bây giờ thì bắt cóc những người đang hôn mê ở trong bệnh viện. Đôi khi, ông tưởng rằng sau ba mươi năm trong nghề ông đã thấy đủ mọi thứ, nhưng mỗi một tuần lại đẩy lùi thêm giới hạn của sự điên rồ của con người.
- Nathalia !- từ bàn làm việc của mình, ông kêu lên.
- Gì vậy George ? – cô phụ trách điều phối trả lời- Anh vừa có một kỳ nghỉ cuối tuần tệ lắm hay sao ?
- Cô có thể chạy xuống dưới kia kiếm cho tôi mấy cái bánh rán được không ?
Mắt dán vào quyển sổ biên bản. miệng gặm cây bút, cô lắc đầu từ chối. “Nathalia!” ông lại kêu lên. Cô đang ghi lại mã số của những báo cáo hồi đêm vào trong cột dành cho mục này. Vì những ô kẻ quá hẹp, vị thủ trưởng của “ Quân khu bảy”, cấp trên của cô, như cô thường gọi ông một cách mỉa mai, có tính ương gàn, cho nên cô nắn nót viết những chữ nhỏ tí xíu để khỏi vượt ra ngoài cột. Không buồn ngẩng đầu lên, cô trả lời ông: “ Vâng, Goerge, cứ thông báo là anh sẽ về hưu tối nay đi”. Ông nhảy phắt dậy và ra đứng trước mặt cô.
- Thế này thì tệ thật !
- Anh có muốn mua một cái gì đó để trút hết bực dọc vào không ?
- Không, tôi sẽ trút hết lên đầu cô thì có, cô ăn năm mươi phần trăm tiền lương để làm việc này.
- Tôi sẽ tương những cái bánh rán của anh lên mặt anh cho mà xem, biết chưa hả vịt ?
- Chúng ta là gà (tiếng lóng gọi cảnh sát) chứ có phải là vịt đâu !
- Anh thì khác, anh là một con vịt xấu xí thậm chí đếch biết bay, anh bước lạch bạch như vịt ấy. Thôi anh đi làm việc đi và để cho tôi yên.
- Cô đẹp lắm Nathalia ạ.
- Thì đúng vậy, anh cũng vừa đẹp vừa vui tính.
- Nào, mặc cái áo ghilê của bà nội cô vào đi, tôi đưa cô xuống dưới kia uống cà phê.
- Thế còn điều phối, ai làm cho ?
- Đợi đấy, đừng nhúc nhích, tôi sẽ cho cô thấy.
Ông quay lưng bước vội về phía anh chàng thực tập trẻ tuổi đang ngồi xếp hồ sơ ở một góc phòng. Ông cầm tay anh ta và kéo anh ta đi qua gian phòng rộng đến chiếc bàn ở cạnh cửa ra vào.
- Này, cậu bạn, cậu sẽ ngồi bắt rễ vào cái ghế xoay có tay vịn này, hai tay vịn bọc vải hẳn hoi nhé, vì cô đây được thăng chức mà lại. Cậu có quyền được quay người trên đó, nhưng không được quay quá hai vòng theo cùng một hướng, cậu nhấc máy điện thoại khi nghe thấy nó kêu, cậu nói : “Xin chào, đây là Sở cảnh sát, phòng hình sự, tôi nghe đây”, câu nghe, cậu ghi lại tất cả vào giấy, và cậu không đi tè trước khi chúng tôi trở lại. Và nếu có ai hỏi Nathali ở đâu, cậu nói là cô ấy bất thình lình có những vấn để của đàn bà con gái nên cô ấy đang chạy ra hiệu thuốc. Cậu thấy liệu có đủ sức làm việc đó không ?
- Để không phải đi uống cà phê cùng ông, đến việc lau chùi toalét tôi cũng làm được, thưa ông thanh tra !
George không đáp lại, ông quay sang Nathalia và kéo cô ra cầu thang.
- Cái áo ghi lê này chắc hợp với bà nội cô lắm nhỉ ! – ông vừa nói với cô vừa mỉm cười.
- Khi nào người ta tống anh về hưu, công việc này sẽ làm tôi ngấy đến tận cổ, George ạ !
- Ở góc phố, một biển hiệu với dòng chữ bằng đèn nê-ông đỏ, kiểu những năm năm mươi, đang nhấp nháy. Những chữ cái rực sáng “The Finzy Bar” toả một quầng ánh sáng nhợt nhạt xuống tủ kính của quán rượu lâu đời này. Quán Finzy đã có một thời vẻ vang. Từ cái nơi cũ rích này chỉ còn lại những trang trí trên các bức tường và trên trần nhà ố vàng, ở những bậu cửa sổ bằng gỗ đã phai màu vì thời gian, ở những thanh gỗ lát sàn cũ mòn vì hàng nghìn bước chân say rượu và những gót giày nện của những cuộ gặp gỡ tối nào. Từ vỉa hàng đối diện nhìn sang, nơi này trông giống như một bức tranh của Hooper. Họ băng qua đường, ngồi vào cái quầy gỗ cũ và gọi hai cốc cà phê loãng.
- Anh vừa có một ngày chủ nhật tệ thế cơ à, gấu to của tôi ?
- Kỳ nghỉ cuối tuần tôi buồn chán lắm cô bé ạ, giá như cô biết được ! Tôi cứ loanh quoanh luẩn quẩn một chỗ.
- Ấy là chủ nhật tôi không thể cùng đi ăn với anh được, phải không ?
Ông gật đầu công nhận.
- Sao anh không đi thăm viện bảo tàng, đi ra ngoài một chút chứ.
- Nếu tôi đi thăm viện bảo tàng, chỉ trong hai giây tôi sẽ phát hiện ra ngay mấy cái thằng móc túi, và tôi lại có mặt ở sở ngay lập tức.
- Đi xem phim vậy.
- Trong bóng tối tôi sẽ ngủ gật thôi.
- Thế thì đi dạo.
- Ừ, ý hay đấy, tôi sẽ đi dạo, như vậy tôi sẽ không có vẻ là một thằng ngốc lang thang trên hè phố. Anh làm gì vậy? Chả làm gì hết, tôi dạo chơi ! Thế mà cô gọi là kỳ nghỉ cuối tuần à ? Mọi việc trôi chảy với anh chàng bồ mới của cô chứ ?
- Không có gì đặc sắc cả, nhưng cũng có việc mà làm.
- Cô có biết cái gì là nhược điểm của đàn ông không ?
- Không, những gì vậy?
- Với một cô gái như cô, bọn đàn ông lẽ ra phải không biết thế nào là buồn chán; giá tôi trẻ đi mười lăm tuổi, tôi sẽ ghi tên vào danh sách bạn nhảy của cô !
- Nhưng anh trẻ hơn mười lăm tuổi so với cái mà anh tưởng đấy, George !
- Tôi có thể coi đó là một lời tán tỉnh được không ?
- Anh cứ coi là một lời khen, thế đã không phải là xoàng rồi. Thôi, tôi đi làm việc đây và anh thì đi đến bệnh viện đi, họ có vẻ hốt hoảng đấy.
George gặp nữ y tá trưởng Jarkowiski. Bà chăm chú nhìn người đàn ông râu không cạo kỹ, người tròn trịa nhưng lịch lãm.
- Thật là khủng khiếp,- bà nói- chưa bao giờ từng xảy ra một việc như vậy cả.
Vẫn bằng giọng như vậy, bà nói thêm là chủ tịch hội đồng đang hết sức xúc động, và muốn gặp ông chiều nay. Ông ấy cần phải trình bày vấn đề với các cấp quản lý vào buổi tối. “ Ông sẽ tìm được cô ấy cho chúng tôi chứ, ông thanh tra ?”
- Nếu bà bắt đầu bằng việc kể cho tôi nghe tất cả từ đầu thì có thể được.
Jarkowski kể rằng vụ bắt cóc chắc chắn là xảy ra vào lúc giao ca. Còn chưa liên hệ được với cô y tá trực buổi tối, nhưng cô trực ca đêm thì khẳng định rằng giường bệnh đã trống khi cô đi một vòng kiểm tra vào lúc quãng 2 giờ. Cô tưởng rằng bệnh nhân đã chết và giường thì chưa được dành cho bệnh nhân khác, theo tục lệ là phải để trống giường hai mươi tư giờ sau khi một bệnh nhân qua đời. Chính là trong khi đi kiểm tra vòng đầu tiên mà Jarkowski nhận ra ngay lập tức tai hoạ và lên tiếng báo động.
- Có thể cô ấy tỉnh dậy khỏi cơn hôn mê và cô ấy đã chán ngấy cái khách sạn này, cô ấy bèn đi dạo chơi, điều đó cũng chính đáng thôi nếu như cô ấy đã phải nằm lâu quá rồi.
- Tôi rất thích sự khôi hài của ông, ông nên để cho bà mẹ cô ấy cùng hưởng với, bà ấy đang trong phòng làm việc của một người lãnh đạo khoa chúng tôi, vài phút nữa bà ấy sẽ đến đây thôi.
- Vâng, tất nhiên rồi – Pilguez vừa nói vừa nhìn xuống đôi giày của mình.- Nếu đó là một vụ bắt cóc thì nhằm lợi ích gì ?
- Biết chuyện đó thì được gì cơ chứ ?- y tá trưởng trả lời bằng một giọng bực bội, như thể là họ đang làm mất thời gian.
- Bà biết đấy,- ông vừa nói vừa tiếp tục nhìn xuống- dù điều đó kỳ lạ đến thế nào chăng nữa, thì chín mươi chín phần trăm các vụ phạm tội là có động cơ. Điều đó có nghĩa là, về nguyên tắc,người ta không đến xoáy một bệnh nhân đang hôn mê một tối chủ nhật mà cốt chỉ để đùa cho vui thôi. À mà bà có chắc là cô ấy không được chuyển sang một khoa khác không ?
- Tôi biết chắc, có những phiếu chuyển viện thường trực, cô ấy được chở đi bằng xe cứu thương.
- Công ty nào vậy ?- ông vừa hỏi vừa rút bút chì ra.
- Chẳng phải công ty nào cả.
Sáng nay khi bà đến, bà hoàn toàn không nghĩ tới chuyện có vụ bắt cóc. Được báo là phòng 505 đã trống, bà liền đi ra thường trực ngay, “tôi cho là không thề chấp nhận được việc người ta chuyển viện mà không báo cho tôi biết, nhưng ông biết đấy, thời buổi bây giờ thì sự tôn trọng cấp trên còn có được coi ra gì nữa đâu”. Cô thường trực trao cho bà các giấy tờ, và bà “thấy ngay lập tức” là có cái gì đó không ổn. Thiếu mất một loại giấy, và tờ xanh chưa điền hết. “Tôi tự hỏi là làm sao mà cái con ngu ấy lại để cho bị lợi dụng...” Pilguez muốn biết “con ngu” là ai.
Cô ta tên là Emmanuelle và trực hôm qua ở cửa ra vào. “ Chính cô ta đã để xảy ra chuỵên đó”
George đã phát ngấy những lời lẽ của y tá trưởng, và do bà ta vắng mặt khi xảy ra sự việc, ông ghi lại địa chỉ của toàn bộ nhân viên trực hôm đó rồi chào bà ta.
Từ trong ôtô của mình, ông gọi điện thoại cho Nathalia và yêu cầu cô mời tất cả những người này ghé qua sở cảnh sát trước khi đi làm việc.
Đến cuối ngày, ông đã nghe tất cả mọi người và được biết rằng, đêm chủ nhật sang ngày thứ hai, một bác sĩ giả mặc áo blu đánh cắp của một bác sĩ thật, ông này hơn thế nữa lại rất khó tính, bác sĩ giả đã xuất hiện cùng một nhân viên tải thương, đem theo những giấy tờ chuyển viện giả. Hai tên này đã mang đi không chút khó khăn cơ thể của cô Lauren Kline, một bệnh nhân bị hôn mê kéo dài. Những lời khai muộn màng của một sinh viên ngoại trú đã làm ông phải sửa lại những báo cáo của mình : bác sĩ giả này có thể là một bác sĩ thật, anh ta đã bị anh sinh viên nói trên gọi đến giúp, và đã giúp rất hiệu quả. Theo lời của cô y tá có tham dự vào cái cảnh không lường trước này, thì việc người ấy đặt đường truyền ở tĩnh mạch trung tâm một cách rất chính xác khiến cho cô nghĩ rằng anh ta phải là bác sĩ phẫu thuật hay chí ít cũng phải làm việc trong một khoa cấp cứu. Pilguez hỏi rằng một y tá bình thường có thể làm việc này được không, câu trả lời mà ông nghe thấy là y tá có được đào tạo để làm việc này, nhưng dù sao đi nữa thì cách lựa chọn giải pháp, những chỉ dẫn cho anh sinh viên và những động tác điêu luyện cho thấy người này thuộc về giới bác sĩ thì đúng hơn.
- Thế anh đã tìm được cái gì về vụ này rồi ? – Nathalia hỏi khi đang chuẩn bị ra về.
- Có cái gì đó không bình thường. Một bác sĩ đi đánh cắp một phụ nữ hôn mê trong bệnh viện. Một công việc chuyên nghiệp, xe cứu thương vờ, giấy tờ hành chính giả mạo.
- Anh nghĩ đến cái gì ?
- Có thể là vụ buôn bán các bộ phận cơ thể người. Bọn chúng ăn cắp cơ thể, chuyển vào một phòng thí nghiệm bí mật, mổ xẻ, lấy ra những bộ phận mà chúng cần, gan ,thận, tim, phổi, và tất cả sẽ được đem bán lại với giá đắt cho những bệnh viện ít thận trọng, nhưng cần tiền.
Ông yêu cầu cô tìm cách kiếm cho ông danh sách tất cả các bệnh viện tư có một phòng phẫu thuật xứng đáng với cái tên này và có những khó khăn tài chính.
- Hai mươi mốt giờ rồi, ông bạn quý ơi, tôi muốn đi về, chuyện đó để đến mai cũng được, những bệnh viện của anh họ không nộp báo cáo tổng kết ban đêm chứ ?
- Cô có thấy là cô hay thay đổi ý kiến đến thế nào không, sáng nay cô vừa ghi tên tôi vào danh sách bạn nhảy của cô và đến giờ thì cô lại từ chối ở lại cùng tôi một buổi tối tuyệt vời. Tôi cần cô, Nathalia, giúp tôi một tay nào, cô vui lòng chứ ?
- Anh là một người mưu mô, George ạ, sáng nay anh có nói bằng cái giọng như thế này đâu.
- Ừ, nhưng bây giờ là tối cơ mà, cô giúp tôi chứ ? Cởi cái áo ghilê của bà nội cô ra thôi và lại đây giúp tôi.
- Anh thấy đấy, yêu cầu một cách dễ thương như vậy thì thật khó mà từ chối. Chúc anh một buổi tối tốt lành nhé.
- Nathalia !
- Vâng, George !
- Cô tuyệt lắm !
- George, tim tôi không phải dành để được chinh phục đâu.
- Tôi có định nhằm cao đến thế đâu, cô bạn thân mến ạ !
- Câu đó anh tự nghĩ ra đấy à ?
- Không !
- Tôi cũng đã nghĩ là như vậy.
- Thôi, cô đi về nhà đi, tôi sẽ tự xoay xở.
Nathalia tiến về phía cửa, quay người lại :
- Anh có chắc là mọi việc sẽ ổn không ?
- Có chứ, đi về mà chăm sóc con mèo của cô đi !
- Tôi dụ ứng với mèo.
- Thế thì ở lại giúp tôi.
- Chúc anh một đêm tốt lành. George.
Cô chạy nhanh xuống cầu thang, bàn tay lướt trên lan can.
Đội trực đêm đóng ở tầng dưới cùng. Còn lại một mình trên gác, Pilguez bật màn hình máy vi tính và nối vào bộ phận lưu trữ dữ liệu trung tâm. Ông gõ từ “bệnh viện tư” lên bàn phím và châm một điếu thuốc lá trong khi đợi máy chủ thực hiện việc tìm kiếm. Vài phút sau máy in bắt đầu nhả ra chừng sáu mươi trang giấy in. Người đàn ông dáng dấp thô kệch bèn đi gom lại xấp giấy rồi đem về bàn làm việc của mình. “A, chỉ cần có thế thôi 1 Và để xác định những bệnh viện có thể đang gặp khó khăn, chỉ cần phải liên hệ với khoảng một trăm nhà băng trong vùng để hỏi xem danh sách những cơ sở tư nhân đã xin vay tiền trong vòng mười tháng qua.” Ông nói to thành tiếng, và ở lối ra vào dưới ánh đèn mờ ảo, ông nghe thấy tiếng Nathalia hỏi :
- Tại sao lại mười tháng vừa qua ?
- Tại vì bản năng cảnh sát là như thế. Tại sao cô quay lại ?
- Tại vì bản năng phụ nữ là như thế.
- Cô thật tốt bụng.
- Tất cả phụ thuộc vào việc sau đó anh sẽ đưa tôi đi ăn tối ở đâu. Anh nghĩ là anh đã có một hướng rồi à ?
Ông cảm thấy hướng hiện tại có vẻ quá đơn giản. Ông muốn Nathalia gọi điện cho phòng điều phối xe tuần tra của thành phố và hỏi xem trong hồ sơ của họ có lưu trữ dấu vết gì từ một báo cáo đêm chủ nhật về một chiếc xe cứu thương không. “ Bao giờ cũng có thể gặp may được”, ông nói. Nathalia nhấc máy điện thoại. Ở đầu bên kia dây nói viên cảnh sát trực thử tìm trên máy vi tính, nhưng không thấy một báo cáo nào cả. Nathalia yêu cầu anh ta mở rộng phạm vi tìm kiếm ra cả vùng, nhưng màn hình máy vi tính vẫn im bặt như cũ. Viên cảnh sát trực lấy làm áy náy, nhưng không có một chiếc xe cứu thương nào là đối tượng của một vụ vi phạm pháp luật hay bị kiểm tra vào đêm chủ nhật sang ngày thứ hai cả. Cô yêu cầu anh ta báo cho biết mọi thông tin mới liên quan đến chuyện này rồi dập máy.
- Tôi rất tiếc, họ chẳng có gì cả.
- Thế thì tôi sẽ đưa cô đi ăn tối, vì các nhà băng sẽ chẳng cho ta biết gì tối nay đâu
Họ đến quán Perry và ngồi vào gian phòng có cửa mở ra ngoài phối.
George nghe Nathalia một cách lơ đãng, thả cái nhìn bồng bềnh xuyên ra ngoài cửa kính.
- Chúng ta quen nhau bao lâu rồi nhỉ,George nhỉ ?
- Đó là loại câu hỏi không bao giờ nên đặt ra,cô bé ạ.
- Tại sao vậy ?
- Khi người ta yêu, người ta không tính.
- Bao lâu rồi?
- Đủ để cho cô dung thứ được tôi,chưa đủ để cho cô không chịu nổi tôi!
- Không còn lâu hơn thế nhiều!
- Chuyện các bệnh viện tư có vẻ như không ăn nhập mấy.Tôi vấp phải vấn đề động cơ,có lợi ích gì ở đây?
- Anh đã gặp bà mẹ chưa?
- Chưa, sáng mai mơi gặp.
- Có thể đó là bà ta,bà ta đã chán ngấy đi đến bệnh viện.
- Đừng có nói ngớ ngẩn thế, không thể là người mẹ được, như vậy quá mạo hiểm.
- Tôi muốn nói là có thể bà ấy muốn chấm dứt cho xong. Ngày nào cũng phải đến nhìn con mình trong tình trạng này. Đôi khi người ta phải muốn thôi điều đó đi còn hơn chấp nhận ý nghĩ về cái chết.
- Thế cô có thấy người mẹ nào dựng lên một cú như vậy để giết con gái mình không ?
- Không, anh có lý, như vậy thì quá điên rồ.
- Không có động cơ thì ta không thể tìm ra được.
- Vẫn còn hướng các bệnh viện tư của anh đấy.
- Tôi nghĩ đó là ngõ cụt, tôi không cảm thấy gì ở đây cả.
- Tại sao anh nói thế ? Lúc trước anh muốn tôi ở lại làm việc cùng anh tối nay cơ mà !
- Tôi muốn cô ăn tối với tôi hôm nay đấy chứ ! Tại vì việc này quá rõ ràng. Bọn chúng sẽ không thể tiếp tục được, tất cả các bệnh viện trong vùng sẽ rất cảnh giác, và tôi không nghĩ giá của một cơ thể duy nhất đáng để phải liều, bao nhiêu tiền một quả thận nhỉ ?
- Hai thận, một gan, một lá lách, một tim ,tất cả có thể được chừng một trăm năm mươi nghìn đôla.
- Thế thì đắt hơn ở hàng thịt đấy chứ !
- Anh thật là kinh tởm
- Cô thấy không, điều đó cũng không hợp lý, đối với một bệnh viện đang gặp khó khăn thì một trăm năm mươi nghìn đôla chẳng thay đổi được gì hết. Đây không phải là chuyện tiền bạc.
- Có thể đó là chuyện cần dùng.
Cô trình bày ý của mình : một người có thể sống hay chết tuỳ thuộc vào việc có tìm được một bộ phận cơ thể phù hợp hay không. Có người chết do không thể kiếm được kịp thời một quả thận hay một lá gan mà họ cần. Một người có đủ năng lực tài chính có thể trả tiền thuê bắt cóc một bệnh nhân hôn mê vô vọng để cứu con họ hay cứu chính họ. Pilguez cho rằng hướng này phức tạp nhưng có cơ sở. Nathalia không thấy thuyết của cô phức tạp ở chỗ nào. Nó phức tạp với Pilguez. Một hướng như vậy sẽ mở rộng đáng kể danh sách những kẻ bị tình nghi, họ sẽ không nhất thiết đi tìm một kẻ tội phạm nữa. Để sống được hay để cứu sống con mình, nhiều người có thể bị cám dỗ bởi việc loại bỏ một người đã được công nhận là chết về mặt lâm sàng. Tác giả có thể tự cảm thấy được gột sạch khỏi khái niệm giết người, khi xét đến mục đích cuối cùng của hành động của mình.
- Anh nghĩ là phải đi tất cả các bệnh viện tư để nhận diện một bệnh nhân kinh tế khá giả đang đợi ghép một bộ phận à ?- cô hỏi
- Tôi không mong thế vì đó là một việc công phu trong một lãnh vực nhạy cảm.
Máy điện thoại di động của Nathalia reo lên, cô xin lỗi và nhấc máy, nghe chăm chú, ghi lại trên khăn trải bàn, và cám ơn nhiều lần người đối thoại của mình.
- Ai thế ?
- Anh chàng trực ở phòng điều phối, người mà tôi gọi điện cho lúc nãy ấy.
- Thế có chuyện gì ?
Nhân viên điều phối đã nảy ra ý nhắn tin cho các xe tuần tra ban đêm, chỉ cốt kiểm tra xem có đội nào thấy gì đáng nghi ngờ ở một xe cứu thương, nhưng không đáng ghi lại vào biên bản không.
- Thế rồi sao ?
- Vậy là anh ta đã có một sáng kiến rất hay, vì có một xe tuần tra đã giữ lại rồi theo dõi một xe cứu thương kiểu từ hồi sau chiến tranh, cái xe này cứ lượn đi lượn lại ở khu vực Green street, Filbert, Union street tối hôm qua.
- Có vẻ hấp dẫn đấy nhỉ, thế đội tuần tra nói gì ?
- Nói rằng họ đã đi theo người lái xe cứu thương này, anh ta kể là cái xe đang đi về hưu sau mười năm phục vụ tận tuỵ. Họ nghĩ là người lái xe quyến luyến cái xe của mình nên anh ta lôi nó đi lang thang trước khi đưa nó đến xưởng sửa chữa lần cuối cùng.
- Đó là xe gì vậy ?
- Xe Ford 71.
Pilguez nhẩm tính nhanh trong đầu. Nếu chiếc xe Ford được cho về vườn tối qua sau mười năm hoạt động là xe 71 thì điều đó có nghĩa là nó đã nằm trong vỏ bọc mười sáu năm trước khi được đem ra sử dụng. Người lái xe đã cho mấy cảnh sát ăn quả lừa rồi. Ông đã có một hướng.
- Tôi còn có cái hay hơn nữa cơ- nữ đồng nghiệp của ông nói thêm.
- Gì vậy ?
- Họ đã đi theo anh ta đến tận xưởng mà anh ta để xe vào. Và họ có địa chỉ xưởng này.
- Cô biết không, Nathalia, thật may mà chúng ta không sống cùng nhau, cô và tôi.
- Tại sao bây giờ anh lại nói thế ?
- Tại vì nếu không thì bây giờ tôi sẽ có một bằng chứng là tôi bị mọc sừng.
- Anh biết không, George ? Anh là một thằng ngu chính cống. Anh muốn đi đến đó ngay bây giờ à ?
- Không, sáng mai, xưởng sửa chữa chắc phải đóng cửa rồi và không có lệnh thì tôi chẳng làm gì được cả. Với lại tôi thích đến đó mà không gây chú ý hơn. Tôi không định tóm cái xe mà là tóm những kẻ đã sử dụng nó. Đến đó tham quan thì tốt hơn là làm cho lũ thỏ rừng chạy trốn vào hang.
Pilguez trả tiền ăn và cả hai đi ra ngoài hè phố. Nơi mà chiếc xe cứu thương bị kiểm tra nằm cách chỗ họ vừa ăn một ngã tư đường, và George nhìn góc phố như đang tìm kiếm một hình ảnh.
- Anh biết điều gì có thể làm cho tôi vui lòng không ?
- Không, nhưng cô sẽ cho tôi biết.
- Đó là anh đến ngủ ở nhà tôi, tôi không muốn ngủ một mình tối nay
- Cô có một cái bàn chải đánh răng chứ ?
- Tôi có cái của anh !
- Tôi rất thích chọc ghẹo cô, chỉ có với cô là tôi vui đùa được. Lại đây, ta đi thôi, tôi cũng vậy, tôi muốn ở lại với cô tối nay. Đã lâu rồi đấy nhỉ.
- Từ thứ năm trước
- Tôi cũng bảo thế.
Mời bạn đọc xem toàn bộ nội dung truyện dưới đây:
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 1)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 2)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 2 tiếp)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 3)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 4)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 4 tiếp)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 5)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 5 tiếp)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 6)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 7)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 7 tiếp)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 8)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 8 tiếp)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 9)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 9 tiếp)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 10)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 10 tiếp)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 11)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 11 tiếp)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 12)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 12 tiếp)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 13)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 13 tiếp)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 14)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 14 tiếp)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 15)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương 15 tiếp)
Nếu em không phải một giấc mơ (Chương kết)
Tác giả: Marc Levy.
NXB Hội Nhà Văn - Giá bìa: 42.000 VNĐ
