Chuyện phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn (Chương 12)
Tác giả: Nikolai Nikolaevich Nosov, Người dịch: Vũ Ngọc Bình. Người đọc: Kim Thanh
Sau khi Mắt Xanh đi khỏi. Mít Đặc nằm một lát, rồi chú sực nhớ là chú muốn xem con búp bê làm bằng chất gì. Chú muốn đứng dậy, nhưng chú nghe thấy sau cửa ra vào có tiếng chân đi và tiếng thì thào:
- Nó đâu?
- Kia kìa.
- Nó làm gì đấy?
- Nó nằm trên giường ấy.
- Nó ngoẻo rồi à?
- Không, hình như còn sống.
- Cho tớ xem với nào.
- Khoan đã.
Mít Đặc quay về phía cửa. Nhất định là có người nào đang nhìn qua lỗ khoá.
Tiếng thì thào lại nổi lên:
- Lùi ra, con nỡm! Đến lượt tớ, tớ cũng muốn xem nó!
- Cậu gọi tớ là con nỡm thì tớ không lùi ra nữa!
Mít Đặc nghe thấy tiếng xô đẩy nhau sau cánh cửa.
Một giộng nói rít lên:
- Đừng đẩy tớ, đừng đẩy tớ! Nếu cậu còn đẩy tớ nữa thì tớ sẽ kéo tóc cậu cho mà xem!
- Tớ cũng kéo tóc cậu và tớ còn đá cho cậu một cú nữa!
Mít Đặc muốn xem họ là ai. Chú nhảy xuống đất và xô mạnh cái cửa. Cánh cửa va ngay phải trán hai cô tí hon, hai cô lùi ra xa, tay ôm trán và kinh hãi nhìn chú. Một cô có hình con thỏ thêu trên yếm dãi, còn cô kia mang hình con sóc đỏ thắm. Hai cô chớp mắt, khóc oà, rồi cùng quay ngoắt lại và leo lên một bậc thang hẹp ở bên phải cửa ra vào.
Cô tí hon có hai cái đuôi sam ngắn cũn đung đưa ở hai bên cổ, nức nở khóc: "Oa! Oa!". Cô kia có chiếc nơ to xanh biếc ở giữa đỉnh đầu cũng khóc nức nở: "Hu! Hu!".
Mít Đặc gãi đầu gãi tai và thì thầm:
- Lại sinh chuyện rồi! Chắc là mình xô cửa va phải họ khá mạnh!
Sợ rằng mình lại gây ra chuyện không hay trong căn nhà mới lạ này, chú leo lên giường định ngủ tiếp. Nhưng lại nghe thấy tiếng chân bước trong hành lang. Lần nay, cánh cửa hé mở và một cái đầu hiện ra: một bộ mặt láu lỉnh với mớ tóc quăn, đôi mắt giễu cợt và chiếc mũi nhỏ nhọn hoắt:
- Đồ hiếu chiến!
Mít Đặc kinh ngạc đến nỗi chú nhảy chồm lên trên giường. Cánh cửa đóng sầm lại và có tiếng chân đi ra rất nhanh. Mít Đặc nhún vai và lẩm bẩm một cách khinh bỉ:
- Đồ hợm hĩnh!
Chú ngả đầu xuống gối sắp ngủ thì một lần nữa cánh cửa lại mở ra. Cô bé có mớ tóc xoăn hét:
- Đồ hiếu chiến! Hi-hi-hi!
Cánh cửa sập ngay lại. Mít Đặc nhảy xổ xuống và chạy vào hành lang. Không có ai cả!
Chú giận dữ và làu bàu: "Rồi mày sẽ biết tay".
Chú cầm cái thước ở trên bàn giấy, nấp gần cửa ra vào. Chú chẳng phải đợi lâu, lại có tiếng chân bước tới. Chú giơ cái thước lên, cánh cửa mở. Mắt Xanh bước vào liền bị ngay một đòn giữa trán.
- Ái!
- Tại sao cậu lại làm thế? Tôi mọc bướu ngay đây này! - Mắt Xanh ôm trán, hét ầm.
Mít Đặc bối rối, quay quay cái thước trong tay:
- Có khi không mọc bướu đâu.
- Nhất định là nó mọc đấy. Cậu không biết là da tôi nó mỏng lắm sao. Cậu chỉ đánh tôi bằng cái nút bấc thôi là cũng đủ làm cho da tôi tím bầm lên rồi.
Mít Đặc đề nghị:
- Cô có muốn tôi rịt cho cô một lá cao không? Cô vừa mới đem ở hiệu thuốc về đấy.
- Nhưng mà tôi mua về cho cậu đấy chứ.
- Bằng ấy cũng đủ cho khối người dùng! - Mít Đặc trả lời.
Mít Đặc lấy kéo cắt lá cao ra làm bốn miếng.
- Mau lên cậu. Dán vào đây này! - Mắt Xanh nói, có vẻ hoảng sợ vì chuyện cái bướu sắp mọc lên.
Cô giơ trán ra và lấy ngón tay chỉ vào chỗ cần rịt lá cao. Mít Đặc dán xiên dán xẹo rồi lại bóc ra.
Mắt Xanh nói:
- Cẩn thận không thì cậu làm bẩn cả cái trán của tôi ra bây giờ.
Mít Đặc đáp:
- Xong, bây giờ thì tuyệt lắm rồi!
Mắt Xanh chạy lại trước gương:
- Hừ tuyệt đấy! Nhỡ có ai trông thấy cái lá cao ở trên trán tôi như thế này thì sao! Nào, cậu chỉ vết bầm tím của cậu cho tôi xem.
Đến lượt cô dán cao cho Mít Đặc.
Mít Đặc giải thích:
- Tôi không cố ý đánh cô đâu.
- Vậy cậu định đánh ai?
Đã đến lúc cậu muốn kể hết đầu đuôi câu chuyện nhưng cậu cố ghìm mình lại vì kể ra thì xấu lắm. Chú trả lời:
- Không định đánh ai cả. Tôi chỉ muốn thử xem có thể đánh bằng cái thước được không thôi.
- Các chú thì chỉ nghĩ đến chuyện đánh với đấm. Nhưng nếu các chú có bị người ta giã cho thì các chú mới thấy là chả thú vị gì... Tại sao chú lại cười? Tại cái lá cao của tôi à?
Cô quay lại trước cái gương:
- Đúng là mặt tôi nom buồn cười vì cái lá cao vuông ở trên trán.
Chú nảy ra một ý:
- Hay là ta làm cái lá cao tròn?
Mắt Xanh bóc cái lá cao của cô ra, lấy kéo cắt cho tròn và dán vào trán. Rồi cô quay lại về phía Mít Đặc:
- Thế này đẹp hơn chứ?
- Đúng rồi. Tôi thấy như thế hay hơn! - Mít Đặc đồng ý.
Cô ngắm nghía mình trong gương và nháy nháy mi mắt.
- Bây giờ đề nghị cô trả quần áo cho tôi! - Mít Đặc yêu cầu cô.
Mắt Xanh đáp:
- Trước hết cậu phải rửa mặt đi đã rồi sẽ mặc quần áo.
Cô dẫn chú vào bếp, đến trước chậu rửa mặt, trên chiếc bàn con có cả xà phòng và thuốc đánh răng, khăn tay thì treo vào một cái đinh.
- Đây là bàn chải và kia là thuốc đánh răng. Cậu đánh răng đi! - Mắt Xanh nói, đưa cho Mít Đặc một cái bàn chải.
- Thuốc đánh răng à? Tôi không chịu được đâu! - Mít Đặc lẩm bẩm.
- Sao vậy?
- Gớm lắm!
- Nhưng mà cậu có ăn nó đâu cơ chứ!
- Không ăn thì cũng thế, nó tê lưỡi lắm cơ!
- Chỉ tê tí thôi rồi sau không sao cả.
Chú làm một cách miễn cưỡng. Chú đưa cái bàn chải hai lượt trên hàm răng rồi chú nhăn mặt, khạc nhổ và súc miệng. Chú lấy xà phòng rửa tay và đặt miếng xà phòng lên bàn rồi rửa mặt.
Mắt Xanh nói:
- Cậu rửa mặt bằng xà phòng đi chứ!
- Tôi không thích, vì nó cay mắt lắm - Mít Đặc trả lời.
- Nếu vậy thì tôi sẽ không trả quần áo cho cậu. - Mắt Xanh nghiêm nghịn nói.
Chú đành phải nhượng bộ. Chú xoa xà phòng nhoáng nhoàng lên mặt rồi vộ vàng rửa.
Chú run rẩy nói:
- Nước lạnh quá!
Và chú nhắm mắt, đưa hai tay sờ soạng trên tường.
Mắt Xanh cố nhịn cười:
- Cậu tìm cái gì thế?
- Cái khăn tay! - Mít Đặc trả lời run run vì lạnh.
- Tại sao cậu lại nhắm mắt? Mở mắt ra đi!
- Tôi không mở được. Tôi nhắm mắt mà xà phòng nó cũng cứ vào.
- Còn cậu rửa mặt kỹ hơn.
Mắt Xanh cầm cái khăn tay đưa cho Mít Đặc. Chú lau mặt rồi mở mắt.
- Bây giờ cậu đẹp ra và sạch hơn nhiều. - Mắt Xanh nhận xét và chợt thấy những vệt xanh xám trên chiếc khăn. - Nhưng mà lần sau, cậu phải rửa kỹ hơn. Tôi sẽ không dễ dãi như lần này đâu.
Cô đem quần áo đến cho chú và nói:
- Cậu mặc vào rồi lên uống nước. Cậu đói bụng rồi phải không?
- Đói khủng khiếp. Tôi chén được cả con voi ấy! Mít Đặc thú nhận.
- Khổ thân cậu ! Mau lên, chúng tôi chờ cậu đấy.
Hết chương 12