20/10 năm trước chồng khiến tôi đứng hình khi nhìn thấy anh…

20:51, Thứ Tư, 14/10/2015 (GMT+7)

Cái ngày 20/10 đáng lẽ anh phải làm gì đó khiến vợ vui vẻ, hạnh phúc. Vậy mà anh lại mang đến cho tôi nỗi đau này.

Chia tay chồng được gần một năm rồi nhưng nỗi đau của nó để lại cho tôi vẫn nhức nhối mỗi đêm về. Còn nhớ 8 năm về trước vợ chồng con cái vẫn thường ngồi kể cho nhau nghe mọi chuyện. Vậy mà đúng ngày 20/10 anh lại cho tôi nỗi đau không thể nào quên được.

Tôi vẫn còn nhớ như in, đúng hơn là ám ảnh. Hôm đó tôi cố gắng xin cơ quan về sớm một chút để tranh thủ tạt qua chợ mua đồ về nấu bữa cơm gia đình , gọi là mừng ngày phụ nữ. Dựng xe ở sân, tôi đã thấy đôi giầy cao gót của ai đó để ngay ngắn trước cửa. Đoán chắc có người lạ vào nhà và chồng đã về từ khi nào không hay. Tôi vội vàng vào nhà xem vị khách đó là ai mà lại đi đôi giày sành điệu thế này.

Tôi gã gục xuống cửa, không may đụng vào cây lau nhà để ngay đó (Ảnh minh họa)
Tôi gã gục xuống cửa, không may đụng vào cây lau nhà để ngay đó (Ảnh minh họa)

Tìm chồng và vị khách lạ đó ở phòng khách không thấy đâu, tôi bước chân lên tầng hai. Ai dè chưa lên tới nơi tôi đã nghe thấy tiếng của người phụ nữ ở trong phòng ngủ của tôi. Tôi như chết trân với tiếng rên đó. Cố lê bước lên trên tầng xem người đó là ai, mà chồng dám đem cả về nhà tôi mà làm trò đồi bại này. Hé cánh cửa phòng nhìn vào tận mắt chứng kiến chồng và cô gái đó  tôi phát hoảng. Người đàn bà đang ôm ấp chồng kia lại chính là… cô bạn hồi đại học với tôi.

Tôi gã gục xuống cửa, không may đụng vào cây lau nhà để ngay đó. Nó rơi mạnh một cái khiến chồng và cô bạn kia nghe tiếng vội vã buông nhau ra, chạy ra cửa xem. Thấy tôi đang ngồi đần mặt ra ở đó, chồng ú ớ không nói được lời nào vì cả anh và cô ta đang khỏa thân. Lòng ích kỷ và ghen tuông của đàn bà khiến tôi đứng dậy lao vào giường tát, cào cấu cô bạn kia như điên và không quên mắng nhiếc.

- Tại sao mày lại cướp chồng tao như thế. Tao và mày đã mất liên lạc với nhau từ lâu rồi cơ mà….

- Tao xin lỗi, nhưng tao yêu anh ấy từ hồi đi học đại học. Chỉ là mày đến trước nên tao không có cơ hội thổ lộ với anh đấy thôi.

- Vậy bây giờ mày muốn cướp chồng tao?

- Là tao và anh ấy tự nguyện đến với nhau, không ai cướp cái gì của nhau cả.

Tôi liền tát cô ả đó cái nữa, chồng mặc được bộ quần áo vội vàng ra can và chịu đòn thay cô ta.

- Anh xin em, Hân không có lỗi. Lỗi là do anh, vì anh một phút yếu lòng anh không làm chủ được bản thân.

- Yếu lòng ư? Thế còn tôi thì sao? Một người là bạn một người là chồng, hai người đồng thời đâm sau lưng tôi như thế à?

- Anh xin lỗi.

Không để chồng giải thích gì thêm tôi vội vàng lao vào trong phòng làm việc soạn tờ đơn ly hôn ra trước mặt chồng và người phụ nữ kia.

- Anh ký vào đi. Kể từ ngày hôm nay, tôi và anh sẽ không còn là vợ chồng của nhau nữa. Cái ngày 20/10 đáng lẽ anh phải làm gì đó khiến vợ anh vui vẻ, hạnh phúc. Vậy mà anh lại mang đến cho tôi nỗi đau này. Hai người hãy cút khỏi nhà tôi ngay lập tức.

- Anh xin lỗi, nhưng xin em có thể cho anh một cơ hội sửa sai được không?

- Một lần ăn vụng cả đời sẽ ăn vụng. Tôi không đủ bao dung để tha thứ cho hai người. Nhất là khi anh và cô lại đưa nhau về nhà mà làm trò này.

Không lâu sau đó chúng tôi chính thức ra tòa ly hôn, tôi giành phần nuôi hai đứa con về mình. Còn chồng thì chấp nhận ra đi tay trắng để đến với cô ta. Nghe đâu khi chồng về ở với cô ta được một thời gian thì bị cô ả đá không thương tiếc, thế chỗ anh là một người đàn ông giàu có khác.

Sắp đến ngày 20/10 rồi mà lòng tôi lại man mác buồn, chuyện cũ cứ ùa về như những cơn gió lạnh đầu mùa làm người ta buồn tê tái lòng. Vết thương lòng ấy cứ khắc sâu trong trái tim tôi, mặc dù giờ đây chồng có quay lại xin hôn tha thứ và để anh được chăm lo cho hai đứa con của mình.

Theo Hạ Vi
Một thế giới
Tin gốc