Nuốt cay đắng hầu hạ vợ hai của chồng dưỡng thai

08:48, Thứ Ba, 20/10/2015 (GMT+7)

Tôi không thể tin vào tai mình, tôi muốn đứng lên bỏ chạy nhưng bàn tay anh siết lấy cổ tay tôi đau điếng. Anh nói một cách lạnh lùng: “Em có nghĩa vụ phải chăm sóc cô ấy!”

Xin chào các bạn độc giả, phải nhiều lần xóa đi viết lại, hôm nay tôi mới dám đăng câu chuyện cuộc đời mình lên đây chia sẻ cho mọi người. Tôi không biết có ai có thể giúp tôi thoát khỏi tình cảnh này được không nhưng dù sao có thể nói ra nỗi lòng đã giải tỏa cho tôi được phần nào rồi.

Tôi năm nay 38 tuổi, lấy chồng đã được 12 năm. Chồng tôi là một giảng viên, con người anh rất khó tính, độc đoán và gia trưởng. Mọi việc anh đều muốn mình là người điều khiển và bao quát. Ở bên anh nhiều lúc tôi muốn ngạt thở vì áp lực. Ấy vậy mà tôi lại không thể có con. Đây là nỗi đau không gì sánh được. Khoảnh khắc khi nghe kết luận của bác sỹ, tôi chỉ muốn gieo mình xuống sông để khỏi phải chịu đựng sự thật nghiệt ngã này.
7 năm ròng rã kiên nhẫn chữa trị đều không có kết quả. Giữa vợ chồng chúng tôi chẳng còn chút tình cảm nào. Thậm chí, tôi cảm thấy chồng coi tôi như cái gai trong mắt, động chút là anh quát tháo, chửi mắng, đay nghiến thậm tệ. Anh không cho phép tôi ly hôn bởi anh bảo tôi phải sống cả đời làm vợ anh để trả nợ cho anh vì không phải làm tròn bổn phận.

Thực ra tôi rất thương anh, anh là con độc đinh, tôi rất hiểu áp lực của anh. Vì vậy tôi thấy có lỗi khi không thể có con, không thể cho anh gia đình hoàn chỉnh. Tôi rất muốn ly hôn, có lần tôi đã dọn đồ ra đi nhưng anh về kịp lúc ôm lấy tôi và van xin tôi đừng bỏ anh. Những lúc ấy tôi lại mềm lòng. Tôi bàn với anh về chuyện xin con nuôi, dù sao đó cũng là cách duy nhất cứu vãn. Anh chỉ ậm ừ, không đồng ý cũng không phản đối.

Thế rồi 8 tháng trước, anh dẫn về một cô gái trẻ, dáng vẻ ăn chơi, sành điệu. Anh nói rằng đây là sinh viên của anh, giữa 2 người nảy sinh tình cảm và giờ thì cô ấy đang mang thai con anh. Tôi không thể tin vào tai mình, tôi muốn đứng lên bỏ chạy nhưng bàn tay anh siết lấy cổ tay tôi đau điếng. Anh nói một cách lạnh lùng: “Em có nghĩa vụ phải chăm sóc cô ấy!”.

Rồi anh giải thích: “Thực ra cô ta chỉ cần tiền, chờ cô ta sinh xong anh đã hứa cho cô ta 100 triệu rồi cô ta sẽ biến khỏi đây mãi mãi. Đứa bé là con chúng ta. Anh đã nói phong phanh cho họ hàng trong quê là em có bầu. Như vậy là trọn vẹn đôi ngả. Em không còn bị mang tiếng xấu nữa.”.

Và những ngày tháng tủi nhục nhất trong cuộc đời tôi bắt đầu. Tôi phải chăm sóc, hầu hạ kẻ ăn nằm với chồng tôi, mang trong mình giọt máu của chồng tôi. Hàng đêm, tôi nhìn cô ta õng ẹo, mè nheo chồng tôi mà ứa nước mắt. Cô ta hoàn toàn coi nhà chúng tôi như nhà mình, coi tôi như ô sin để sai bảo. Những khi cáu giận, cô ta thoải mái sỉ vả tôi rồi dọa nạt đủ kiểu. Tôi luôn phải nghiến chặt răng mình lại để không cho cô ta vài cái tát.
Tháng trước, chỉ riêng tiền mua quần áo cho cô ta đã tiêu tốn của vợ chồng tôi đến 15 triệu, chưa kể còn nhiều chi phí khác. Nghĩ tới chồng, nghĩ tới đứa bé, tôi cứ phải nhịn.
Từ ngày anh báo tin vào trong quê là tôi có thai, tôi được họ hàng nhà chồng năng thăm hỏi hơn hẳn. Bà cô chồng vốn rất ghét tôi còn gửi rất nhiều đồ lên cho tôi tẩm bổ. Chồng tôi bảo cứ đà này, đến Tết bế con về thì gia đình tôi sẽ được nở mày nở mặt. Kết quả siêu âm cho biết đứa bé là con trai càng khiến chồng tôi vui mừng hơn.
Chỉ khoảng 2 tuần nữa thôi là ngày dự sinh của cô ta. Vợ chồng tôi đang đếm ngược đến ngày đó để thoát khỏi cảnh hầu hạ này. Dù chồng tôi có vẻ rất tự tin nhưng tôi thì lo lắng cô ả lắm chiêu kia sẽ không dễ dàng buông tha gia đình tôi đến thế. Sống ở nhà tôi, cô ta như thể bà hoàng, sao có thể chịu cuốn gói rời đi sau khi sinh con được. Mọi người thấy tôi nghĩ vậy có đúng không? 
Tôi phải làm gì bây giờ?

Theo Tiên Chả
Một thế giới
Tin gốc