Chết cười chiến dịch 'có con' của cô vợ ngố nhà tôi

14:50, Thứ Tư, 25/11/2015 (GMT+7)

Tôi là một gã đàn ông đã có vợ. Đúng vậy, 1 cô vợ rất đáng yêu nữa là đường khác. Trước khi cưới, chúng tôi đã yêu nhau 1 thời gian không quá dài nhưng cũng không quá ngắn. Nó đủ để hai đứa thấy cần nhau và thế là… cưới. 

Ngày đó vợ tôi vu vơ bảo rằng: “Hay là mình lấy nhau đi, đứa bạn thân của em nó bảo lấy chồng về vui lắm”. Nghe câu nói ngây ngô của cô ấy khiến tôi phì cười, nhưng đó lại là động lực để tôi từ giã cuộc đời độc thân.

Tôi gọi điện về nhà thông báo với thầy u rằng: “Con sẽ cưới vợ”. Chẳng biết bố mẹ tôi vui hay buồn mà lại tổ chức ăn mừng làm thịt hẳn mấy còn gà rồi mời anh em đến ăn cơm. Đã vậy rồi đi khoe khắp nơi là: “Thằng con nhà tôi cuối cùng cũng chịu lấy vợ rồi, thoát ế rồi”. Tin đến tai mà tôi thấy sốc: “ Sao bố mẹ lại có thể muốn tống con ra khỏi nhà sớm vậy chứ? Con mới có 29 tuổi thôi mà”.

Cuối cùng tôi cũng rước cô vợ ngố về nhà, vì biết em quá “đảm đang” nên cưới xong được vài ngày tôi lấy cớ rằng phải lên thành phố để giải quyết công việc gấp. Vợ tôi ngơ ngác không hiểu ý cứ đứng cãi: “Ơ anh xin nghỉ, sếp đồng ý rồi mà, mấy hôm nay em có thấy người bên công ty gọi đâu”. Tôi phải liếc mắt bên này, nháy mắt bên kia mãi vợ tôi mới chịu im lặng.

Tôi mà không đưa cô ấy đi chắc bộ sưu tập bát đĩa 30 năm nay của mẹ tôi sẽ ra đi không một lời từ biệt. Cái bếp sẽ thành bãi chiến trường và con chó con sẽ có ngày không thể nào đi nổi vì được vợ tôi cho ăn quá nhiều.  Sau khi tôi cưới vợ, bố mẹ tôi thay vì vui mừng thì khuôn mặt đã dần chuyển sang trạng thái “e ngại”. Tôi nhìn biểu cảm của ông bà thì có thể đọc được rằng: “Mày độc thân có khi bố mẹ còn đỡ lo hơn con à”.

Tôi cười ra nước mắt nghĩ bụng: “Lỡ lấy rồi biết làm sao, thôi thì cải tạo vợ dần dần vậy”. Nhìn vợ ngày nào cũng vui vẻ hồn nhiên, làm sai cái gì thì mặt tỉnh bơ miệng cười toe toét như kiểu muốn nói: “Em không biết đâu, em vô tội”.

Lấy nhau được hơn nửa năm ông bà có giục chuyện con cái, tôi cứ bảo từ từ rồi đưa ra 1 loạt lý do đầy thuyết phục. Thú thật thì nhìn bạn bè có con và khoe khoang suốt, tôi cũng muốn có 1 đứa cho vui cửa vui nhà nhưng mà với trình độ chăm chồng và cây cảnh cũng như động vật trong nhà của vợ tôi thì tôi thực sự “quan ngại” về việc có con.

- Này ông xã, hay là mình có con đi.

- Hả em đùa à, việc nhà còn không biết làm, em chăm con vật nào thì y như rằng chết con đó. Em có nhớ con chó cưng yêu quí của anh không? Nhờ em chăm sóc mà nó đã dã từ cõi đời này rồi, chưa kể con chim vừa biết hót mấy bài anh dạy mà cậu tặng nữa…Tất cả đều đã ra đi. Nghĩ đến anh xót quá. Anh không có ý chê em nhưng anh nghĩ mình cần thêm thời gian bà xã à.

Tôi liệt kê 1 loạt những “chiến tích” dài như 1 dòng sông của vợ mà quên mất cô ấy sẽ chạnh lòng. Vợ ngố của tôi ỉu xìu phân trần: “Người ta bảo việc mẹ chăm con như 1 bản năng, em sẽ làm tốt mà”. Nhìn cô ấy mếu máo, tôi bắt đầu thấy mủi lòng, nhưng với cái tính hậu đậu hay quên của vợ tôi sợ nhất cái khoản đi siêu thi mà để quên mất con, con ăn rồi thì bảo chưa, con chưa ăn thì bảo rồi thì khổ lắm. Tôi trịnh trọng nói:

- Thôi được, để anh xem xét.

Đêm đó vợ nằm thuyết phục còn tôi mệt quá lăn ra ngủ. Tối mai lên giường vợ hí hửng nháy mắt:

- Chồng à, mình có con đi.

Nhìn vợ quyết tâm cao độ nên tôi đành gật đầu, cô ấy hét ầm lên vui sướng.

 1 tháng sau, một hôm đang làm việc thì vợ ngố gọi điện và hét toáng lên:

- Chồng ơi! Em có bầu rồi.

Tự dưng tim tôi đập loạn xạ lên, phi ngay về nhà. Thì ra cảm giác được làm bố thật tuyệt, nhìn cái bụng của vợ vừa hạnh phúc vừa lo lắng. Nhìn vợ vào bếp múa máy, tôi cảm động rơi nước mắt: “Từ ngày có em, cô hàng thuốc chỉ cần nhìn thấy anh là biết đi mua thuốc gì rồi. Sau nay anh sẽ cho em xem bộ sưu tập thuốc đau bụng từ khi anh có vợ. Vợ ơi em thực sự sẽ chăm con tốt chứ? Anh lại bắt đầu thấy lo lắng hơn vui mừng rồi”.

Theo Min
Một thế giới.