'Nhà tôi đã chi ra 30 triệu sính lễ để mua cô'

21:44, Thứ Ba, 10/11/2015 (GMT+7)

Anh lạnh lùng ném cho tôi những từ ngữ sỗ sàng: “Nhà tôi đã chi ra 30 triệu sính lễ để mua cô, cô phải phục vụ cho xứng đáng chứ” rồi quay lưng đi thẳng.

Ai cũng mong ước lấy được một người chồng giàu có và bề thế như tôi. Còn tôi, nếu được chọn lại, tôi nguyện lấy một người chồng nghèo khó.

Ngày anh ngỏ lời cầu hôn, tôi vẫn cứ nghĩ mình đang mơ, một giấc mơ tuyệt đẹp. Ngày ăn hỏi, bố mẹ tôi nở mày nở mặt vì chàng rể giàu có chi rất mạnh tay. Nhìn sính lễ nhà trai đưa đến, hàng xóm nhà tôi ai cùng phải tỏ ra ngưỡng mộ, những cô gái khác thì thầm ghen tỵ với tôi. Rồi đám cưới cũng diễn ra, vô cùng tưng bừng và hoành tráng. Bố mẹ chồng trước mặt quan khách đã trao cho tôi rất nhiều của hồi môn. Mẹ tôi mừng rơi nước mắt vì tôi tìm được bến đỗ tốt, quyền quý, sang trọng, sau này cả nhà sẽ được nhờ. Nhưng ai ngờ.

Ngay tối đêm tân hôn, tôi vừa từ phòng tắm bước ra cảnh tượng trước mắt khiến tôi vô cùng bất ngờ. Người ngồi trên giường cưới của tôi không phải là chồng tôi mà là mẹ anh. Tôi còn chưa hết sửng sốt thì bà đã sỗ sàng: “Cô đưa cho tôi số vàng mà tôi trao cho cô khi chiều đi”. Hóa ra mẹ chồng sợ tôi cầm vàng về cho nhà ngoại nên lập tức đòi lại vì sợ mất. Tôi vừa tủi thân, vừa ấm ức không nói lên lời.

Mẹ chồng vừa đi khỏi thì anh bước vào, tôi mang chuyện kể lại với anh thì không ngờ anh cũng đồng tình với mẹ. Còn không quên dặn tôi mai dậy sớm cơm nước, dọn dẹp, phục vụ cho cả nhà. Tôi đã bắt đầu cảm nhận được cuộc sống hôn nhân của mình sau đây sẽ u ám như thế nào.

Đúng như vậy, sáng hôm sau mới 4h30’ sáng, mẹ chồng đã đập cửa phòng tôi ầm ầm để gọi tôi dậy. Vừa mở cửa phòng bước ra, bà đã đưa ngay cho tôi cây chổi, sai tôi đi quét dọn từ tầng 5 xuống tầng 1, sau đó thì nấu bữa sáng cho cả nhà. Bà còn không quên đe tôi rằng nếu nhà cữa không sạch sẽ và bữa sáng không có trước 7 giờ thì tôi sẽ phải chịu hậu quả. Tôi không thể tưởng tượng nổi người mẹ chồng trước mặt mọi người thì luôn tỏ ra quý mến, yêu thương con dâu, nhưng sau lưng lại có những hành động, lời nói trái ngược như vậy.

Mang tiếng làm dâu nhưng tôi lại sống một cuộc sống như con ở. (Ảnh minh họa)
Mang tiếng làm dâu nhưng tôi lại sống một cuộc sống như con ở. (Ảnh minh họa)

Tôi nhanh chóng thực hiện công việc của mình. Bữa sáng cũng xong xuôi, tôi mời cả nhà xuống ăn sáng thì chồng tôi quát lên tại sao tôi không chuẩn bị đồ đi làm cho anh, còn bố chồng thì gắt gỏng vì không có nước pha trà, ngay đến cả cô em chồng cũng lớn tiếng quát nạt tôi vì không pha sữa cho cô ta vào buổi sáng. Thật sự có ba đầu sáu tay thì một mình tôi cũng không thể làm hết từng ấy công việc trong một buổi sáng. Tôi càng không dám cãi lời vì phận dâu mới, tôi không muốn làm bố mẹ xấu mặt.

Những ngày sau đó, mặc dù đã cố gắng dậy sớm để hoàn thành mọi công việc được giao nhưng tôi vẫn không làm nhà chồng hài lòng. Chỉ cần một sai sót nhỏ là tôi liền bị lôi ra mắng nhiếc thậm tệ. Tất cả mọi việc trong nhà chồng đều do tôi làm hết, mẹ chồng hay cô em chồng không hề động vào bất cứ công việc nhà nào dù là nhỏ nhất. Cả nhà ngồi phòng khách xem ti vi, trong khi tôi thui thủi một mình trong bếp. Không những thế còn liên tục bị gọi sai vặt, khi thì cốc nước, khi thì cái bánh, khi thì khăn lau… Từ ngày về làm dâu tôi chưa có được một bữa ăn tử tế vì lần nào đang ăn cũng phải đứng dậy lấy giúp mọi người cái này, cái khác. Có hôm vừa bưng được bát cơm lên, bố chồng đã đứng dậy, vậy là tôi liền bỏ đó để đi pha trà mời bố trong khi cô em chồng tôi đã ăn xong thì lại chạy luôn lên phòng. Càng ngày tôi càng thấy mình giống như một đứa con ở trong nhà anh hơn là vợ anh.

Do mới về nhà chồng chưa quen nếp sinh hoạt. Sáng thì dậy sớm, đêm lại dọn dẹp tới tối muộn nên tôi phờ phạc, mệt mỏi trông thấy. Chiều hôm ấy thấy trong người hơi khó chịu nên xin phép mẹ chồng lên phòng nằm nghỉ. Nào ngờ mẹ chồng tôi la toáng lên, nói rằng tôi là đứa con dâu mất nết, hư hỏng bắt bà phải đi cơm nước, dọn dẹp để mình đi ngủ. Chồng tôi vừa về, chưa hiểu câu chuyện ra sao đã lao vào tặng cho tôi hai cái bạt tai. Anh lạnh lùng ném cho tôi những từ ngữ sỗ sàng:  “Nhà tôi đã chi ra 30 triệu sính lễ để mua cô, cô phải phục vụ cho xứng đáng chứ” rồi quay lưng đi thẳng.

Quá bất ngờ trước những lời người chồng mà mình trao trọn niềm tin đã nói, tôi tủi thân vô cùng, những ấm ức suốt những tháng ngày vừa qua bị dồn nén cứ thế theo nước mắt tràn ra. Tôi không nghĩ phận làm dâu nhà giàu lại bi đát và tủi hờn đến thế. Tôi cũng được gia đình anh cưới hỏi đàng hoàng kia mà. Hóa ra, họ chỉ coi tôi là đứa con ở, bỏ tiền ra để mua về phục vụ cho nhà họ. Tôi hối hận, thật sự hối hận vì đã lấy anh, đã trọn nhầm nơi gửi phận.  Nhưng hiện tại, tôi vừa mới về nhà anh làm dâu được hai tháng, bây giờ mà chia tay thì người ta sẽ dị nghị nhiều lắm. Hơn nữa gia đình tôi rất mong chờ vào sự giúp đỡ của tôi sau này. Còn nếu phải cố gắng chấp nhận và chịu đựng, tôi sợ tôi không đủ sức phục vụ cả nhà anh. Tôi hoang mang và bế tắc quá. Tôi không biết phải làm sao bây giờ?

Theo Mai Thủy
Một thế giới
Tin gốc