Bị mẹ bỏ rơi và sự thật đau lòng được hé lộ...

09:03, Thứ Tư, 27/01/2016 (GMT+7)

Hôm đó ngoại nấu toàn món nó thích để ăn mừng, nhưng lại vắng mẹ. Chẳng lẽ mẹ sinh nó ra trên đời rồi quẳng nó đi.

Mới mấy tuổi đầu nó đã bị người ta nhìn bằng ánh mắt soi mói, kinh tởm. Lúc nào người ta cũng coi nó như nghiệt chủng. Người ta gọi mẹ nó là ca ve. Lúc đầu nó chẳng hiểu hai từ đó có nghĩa là gì? Nó thấy hay hay cũng nhẩm theo thích thú.

“Mẹ ơi! Hôm nay con nghe người ta nói mẹ là ca ve đấy. Mấy nhỏ bạn con cũng nói nhưng con không hiểu, ca ve là gì vậy mẹ?

Đó là câu hỏi đầu tiên năm nó 5 tuổi. Nó đâu biết cái ngây thơ của mình đã vô tình quất vào tim mẹ những lằn roi rát bỏng. Đến năm nó học lớp 5 mẹ gửi nó về ngoại. Nó nhớ không nhầm thì trong quãng đời đi học, mẹ chưa bao giờ đi họp phụ huynh cho nó lần nào. Nó là một đứa trẻ không có ba.

Lúc nhỏ nó học bét đến nỗi giữ vị trí khoá sổ. Mỗi lần họp phụ huynh về ngoại lại trút cơn tức giận lên đầu nó. Có một lần kết quả tệ quá, ngoại lại sẵn có chuyện không vui, chính ngoại cũng buông vào tai nó những lời lẽ cay cú:

“Mày có ăn học thì đừng để người ta phỉ nhổ. Hay muốn làm đĩ cả lũ hả?”

Lúc đó nó nghĩ cả bà ngoại và cả mẹ không thương nó. Mẹ nó tháng nào cũng gởi tiền về cho ngoại. Nhưng từ lần nó về nhà ngoại mẹ nó rất ít khi về thăm nó. Nó nhớ lần cuối cùng mẹ về thăm nó là ngày nó còn học lớp 7. Mẹ về mua cho nó rất nhiều quà, quần áo và giày dép như thể mẹ nó sắp đi xa và chuẩn bị hết những thứ cần dùng cho nó:

“Con gái ngoan, Mẹ bận phải đi làm xa nhà nên không thể về thăm con thường xuyên. Ở nhà nhớ nghe lời ngoại”.

Nó vùi đầu vào học, học lấy học để vì nó muốn lúc mẹ quay lại sẽ tự hào vì nó. Trời không phụ lòng người, thành tích học của tôi vượt lên nhanh chóng. Cuối cùng nó đỗ thủ khoa vào trường chuyên cấp 3.

Hôm đó ngoại nấu toàn món nó thích để ăn mừng, nhưng lại vắng mẹ. Điều đó làm nó buồn không chịu nổi. Chẳng lẽ mẹ sinh nó ra trên đời rồi quẳng nó đi ? Một ngày quan trọng như thế này mà mẹ cũng không về để hãnh diện cùng nó? Và từ đó nó ghét và hận mẹ!

Ngày nó vào trường nhập học cũng là ngày mẹ nó ra đi mãi mãi. Nó sững sờ khi nghe tin nhưng không chảy một giọt nước mắt, vì mẹ từ lâu đã không còn cần nó, và nó cũng sống không có mẹ từ lâu.

Đêm đó sau khi lo đám tang cho mẹ nó xong, ngoại năm ôm nó và kể cho nó nghe biết toàn bộ mọi chuyện. Thì ra mẹ nó những năm đó không về thăm nó là vì mẹ bị HIV, nó càng ngạc nhiên hơn khi biết ngày trước mẹ nó bị cưỡng hiếp rồi có nó. Sau đó mẹ nó lên thành phố làm tiếp thị rồi bị người ta lừa đẩy vào cái nghề “làm đĩ” nhơ nhớp ấy.

Ngày nó bắt đầu hiểu chuyện sợ nó bị người ta chê cười, ảnh hưởng đến tâm lý của nó nên mẹ mới gửi nó về nhà ngoại, ngày mẹ  biết mình bị bệnh sợ lây bệnh truyền nhiễm cho nó nên mới không dám về thăm nó. Trong lúc còn hoảng hốt về những gì vừa được nghe, ngoại nó còn lấy ra một lá thư mà mẹ đã để lại cho nó:

“Con gái ngoan, đừng giận mẹ nghe con! Mẹ biết mẹ là một người mẹ chẳng ra gì. Mẹ đã không thể cho con một gia đình trọn vẹn. Mẹ không dám xin con tha thứ, đã có lúc mẹ nghĩ rằng đời mình chẳng còn gì đáng sống, nhưng chính con, con đã cho mẹ đủ dũng khí để bước tiếp trên cõi đời. Con là điều có ý nghĩa nhất mà mẹ đã làm được ở kiếp sống này.

Mẹ đã từng lo lắng và suy nghĩ rất nhiều, nhưng cuối cùng mẹ cũng đủ dũng khí để quyết định sinh con. Mẹ biết cái tuổi thơ “im lặng” của con, chính mẹ cũng rất sợ mỗi khi phải đối diện với ánh mắt con nhìn mẹ. Nhưng con biết không? Ông trời cũng đã rất tàn nhẫn với mẹ, đứa con gái mười bảy tuổi đời thì có lỗi gì mà bị cả ba tên đàn ông thi nhau vò nát thân xác

Con à! Mẹ của con như vậy đấy. Con có khinh miệt có xấu hổ vì mẹ thì mẹ cũng không ca thán gì cả. Bởi con có quyền được nhiều hơn nhưng mẹ lại không cho con được điều đó.

Con gái hãy cố gắng học và phải tự bảo vệ mình nha con. Con biết không? Mẹ ao ước một ngày mẹ có thể chứng kiến con mặc áo cô dâu, hạnh phúc bên người con yêu nhưng không kịp rồi. Số kiếp của mẹ chỉ đến vậy, con đừng khóc vì mẹ chỉ vui khi biết con gái mình cười thôi. Con cười trông xinh lắm!

Nhớ chăm sóc ngoại nha con. Mẹ là đứa con bất hiếu, một đời không bù đắp được gì cho ngoại. Mẹ có lỗi với ngoại, với con!

Mẹ yêu con.”

Hôm sau nó chạy ra mộ của mẹ một mình khóc lóc. Cuối cùng nó cũng có thể khóc, nó hét, nó đòi mẹ. Đôi tay sướt máu, nó cào vào nấm đất còn thơm mùi hương của mẹ. Nó đòi mẹ phải sống dậy, phải chứng kiến ngày nó thành công. Mặc cho nó nức nở, kêu gào nhưng nấm đất khinh khỉnh trân tráo trả lời nó bằng cái im lặng lạnh lùng.

 Theo Huyền Nguyễn
Một thế giới