Tôi đã trở thành ông bố trẻ như thế nào

21:11, Chủ Nhật, 21/02/2016 (GMT+7)

Hình như là tiếng khóc của trẻ con, nó thảm thiết và gần như sắp tắt lịm vì kiệt sức, Quang cảm nhận rõ được điều ấy. Lao nhanh xuống nhà mở cửa, cảnh tượng trước mắt khiến Quang sững sờ.

Ở cái tuổi của Quang hiện tại, nhiều bạn bè cùng trang lứa đã sớm yên bề gia thất mà Quang vẫn chưa có nổi cho mình lấy một mảnh tình vắt vai. Quang không phải loại đàn ông chơi bời, đú đớn, lười biếng. Công ăn việc làm ổn định, lương lậu khá, ngoại hình ổn, tính cách thân thiện, dễ gần, thế mà vẫn treo trên đầu chữ "ế" to đùng.

Quang cũng muốn có chút tình yêu cho cuộc đời thêm hương sắc lắm chứ nhưng không hiểu sao cô nào cũng thế, cứ được dăm bữa nửa tháng là đều rủ nhau nhắn cho Quang cái tin: "Xin lỗi anh, mình không hợp". Người ta nói con gái cao số đã đành, Quang là con trai, không lẽ cũng thế hay sao? Mẹ Quang sốt sắng vì chỉ có mỗi mình Quang nên bà đi hết chùa này đình nọ, cứ nghe chỗ nào cầu duyên, cắt duyên tốt là bà đều đến, chỉ mong sao cho con trai sớm lấy được vợ. Cứ nghe có cô gái nào tốt là bà lại tìm đến hỏi chuyện, nhờ mối lái cho Quang. Nhưng Quang tự tìm hiểu còn chẳng ăn ai thì nói gì tới mối lái cơ chứ.

Đêm nằm vắt tay lên trán mà Quang lại thấy ngán ngẩm vô cùng. 35 tuổi đầu rồi mà vẫn để mẹ phải lo lắng, thậm chí có nhiều kẻ trong công ty ghen tỵ với thành tích trong công việc của Quang mà đặt điều nói xấu Quang, rằng chắc Quang có bệnh, hay có vấn đề về tâm sinh lý mới như vậy. Quang mặc kệ tất cả, giờ Quang chỉ cần hoàn thành tốt công việc, chăm sóc tốt cho mẹ thỉnh thoảng làm vài bữa nhậu với bạn bè chiến hữu là sung sướng rồi. Còn chuyện kia, bao giờ nó đến thì đến, Quang không quan tâm.

Thiếp vào giấc ngủ sâu lúc nào không hay. Trong giấc mơ, Quang thấy mình được gọi bằng cha, được làm bố, nhưng chỉ thấy con mà không có vợ. Tỉnh dậy, mồ hôi vã ra như tắm, Quang còn ngỡ mình vừa trải qua cơn ác mộng. Nhưng bất chợt, Quang nghe thấy tiếng gì đó...

Hình như là tiếng khóc của trẻ con, nó thảm thiết và gần như sắp tắt lịm vì kiệt sức, Quang cảm nhận rõ được điều ấy. Lao nhanh xuống nhà mở cửa, cảnh tượng trước mắt khiến Quang sững sờ. Một đứa trẻ được đặt vào trong giỏ, có ai đó đã cố tình để nó trước cửa nhà Quang. Hốt hoảng, Quang gọi mẹ dậy. Mẹ Quang thì ẵm đứa trẻ lên dỗ dành để nó nín khóc, còn Quang thì chạy khắp nơi xem ai là người đã nhẫn tâm bỏ đứa trẻ lại trước cửa nhà Quang thế này. Nhưng đường phố vắng tanh, không một bóng người, Quang quay về mà lòng vẫn chưa hết bàng hoàng.

Cả buổi tối hôm đó, cả Quang và mẹ đều mất ngủ vì đứa trẻ khát sữa, liên tục gào khóc. Bực mình, Quang đã nghĩ sẽ mang đứa trẻ bỏ lại ngoài cửa để kẻ tàn nhẫn nào đó phải quay lại đón đứa trẻ. Nhưng người đó đã để nó lại trước cửa nhà Quang thì chắc gì đã có ý định quay lại. Để mẹ dỗ đứa trẻ vì dù sao mấy chuyện này Quang cũng đâu có sành. Đóng kín cửa phòng rồi mà tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ vẫn còn vọng vào, đầy ám ảnh. Nghĩ tới giấc mơ khi nãy, Quang khẽ rùng mình, có khi nào...

Sáng hôm sau, Quang xin nghỉ phép, mang đứa trẻ lên phường khai báo sự việc. Người ta đồng ý nhận đứa trẻ và sẽ gửi nó vào trại trẻ mồ côi. Trại mồ côi, cụm từ đó khiến lòng Quang day dứt. Bố mẹ đứa trẻ đã nhẫn tâm bỏ nó một lần, bây giờ Quang mà vứt bỏ nó tiếp thì tội nghiệp, đáng thương cho số phận của nó quá. Lòng trắc ẩn trỗi dậy, Quang xin phép ra về và mang theo đứa trẻ. Quang muốn nhận nuôi nó, nó sẽ là con của Quang.

Hành động này của Quang được mẹ Quang ủng hộ nhiệt tình. Nhà có thêm con trẻ sẽ bớt cô quạnh hơn. Ai cũng nói Quang dại, chưa vợ lại có con, khác nào mua dây buộc mình. Nhưng Quang không quan tâm, Quang chỉ cần biết, đứa trẻ này cần được yêu thương và Quang muốn chăm sóc nó. Hạnh phúc còn bất ngờ ập đến với Quang khi tối hôm đó, cô cán bộ trẻ của phường mà sáng nay Quang đến khai báo đã tới thăm đứa trẻ. Cô ấy nói rất cảm kích tấm lòng của Quang. Nhìn sự dịu dàng, ân cần của cô ấy dành cho Quang và đứa trẻ, Quang mỉm cười thầm nghĩ, có lẽ hạnh phúc đã mỉm cười với Quang rồi.

Theo Vân An
Một thế giới