Vợ bỏ đi sau 3 ngày Tết và cái kết không ngờ tới

10:14, Thứ Năm, 11/02/2016 (GMT+7)

Cưới vợ 3 năm, năm nay tôi mới đưa vợ về quê ăn Tết. 

Năm thì vợ tôi chửa, năm thì cô ấy sinh con, tôi toàn về một mình. Quê tôi nghèo nên Tết tư mọi người cũng không sắm sửa tươm tất bằng ở nhiều nơi khác. Vợ tôi lại là người thành phố nên tôi sợ vợ về quê đón Tết không hợp khẩu vị và cách sinh hoạt của cô ấy.

2 năm trước không về rồi nên năm nay kiểu gì tôi cũng phải đưa vợ con về không thì bố mẹ tôi biết ăn nói với bà con họ hàng thế nào. Từ ngày đi làm, Tết nào tôi cũng biếu mẹ một khoản tiền để bà sắm Tết song tính bà tiết kiệm, chỉ trích ra một số tiền nhỏ mua sắm còn lại bà lại để dành. Vậy nên Tết nhà tôi thường chẳng khác ngày thường là bao.

Năm nay tôi cũng gửi tiền trước cho bà và bảo mẹ không phải tiết kiệm nữa, cứ sắm một cái Tết tươm tất. Vậy nhưng khi vợ chồng tôi bế con về quê, nhìn thấy đống đồ Tết mẹ chồng sắm, vợ tôi đã tỏ rõ sự không hài lòng:

- Mẹ sắm thế này thì Tết tư khách khứa đến nhà lấy gì mà tiếp khách, người ta đến người ta lại cười cho.

- Nhà quê thế này là đủ rồi, mua sắm nhiều làm gì lãng phí. Tiền khó kiếm chứ có phải dễ dàng đâu con.

- Con bảo chồng con gửi tiền về cho mẹ sắm trước rồi mà anh ấy không gửi hả mẹ?

Vậy là bắt đầu lời ra tiếng vào giữa mẹ chồng nàng dâu. Mẹ tôi thì cho rằng con dâu nói ý bà giữ hết tiền con trai đưa không chịu sắm sửa Tết nhất cho tử tế, thế là bà giận đưa trả hết lại tiền… Tôi bực quá tát luôn cho vợ một cái:

- Cô ăn nói cho tử tế, đi lấy chồng phải biết theo lề theo thói nhà chồng chứ!

- Em nói thế cũng là muốn đẹp mặt cho nhà chồng chứ có phải đẹp mặt cho anh đâu sao anh lại đánh em.

Nói rồi cô ấy bỏ vào buồng khóc tu tu. Đây là lần đầu tiên tôi đánh vợ từ khi cưới nhau. Tôi biết lấy tôi, cô ấy cũng chịu khổ nhiều vì gia cảnh hai nhà khá chênh lệch, cô ấy sướng như tiểu thư từ bé. Nhưng lần này tôi không thể để vợ hỗn trước mặt bố mẹ mình và coi thường nhà chồng được. Vậy là cả cái Tết không khí buồn thiu. Sau 3 ngày Tết vợ tôi đưa con lên thành phố về chúc Tết nhà ngoại, cô ấy đi chẳng nói với tôi một lời. Tôi mặc kệ dù bố mẹ cứ giục lên xem vợ con thế nào.

Chẳng ngờ chiều hôm mùng 5 Tết vợ tôi gọi điện về bảo:

- Em thu xếp được ít tiền rồi anh lên mang về đưa cho bố mẹ ở nhà xây lại cái bếp...

- Sao tự nhiên cô lại nghĩ ra cái trò này? Bố mẹ tôi không cần tiền của cô.

- Không phải là tự em nghĩ ra, mà là hôm mùng 2 Tết em nghe được câu chuyện của bố và mẹ. Thì ra từ trước đến giờ tiền anh biếu bố mẹ Tết, ông bà để dành xây lại bếp và công trình phụ nhưng vẫn còn thiếu nhiều. Đó là lý do Tết nhất mẹ vẫn tiết kiệm, em không biết nên đã hiểu lầm mẹ, hôm đi em đã xin lỗi và mẹ đã bỏ qua cho em rồi.

Tôi nghe vợ nói mà ngớ cả người. Cứ ngỡ cô ấy mang nỗi hậm hực nhà chồng lên thành phố để xả với bố mẹ và sẽ chẳng bao giờ muốn về nhà chồng nữa nhưng không ngờ vợ tôi đi là để thu xếp tiền mang về xây bếp và công trình phụ cho nhà chồng ở quê. Vậy mà tôi đã trách lầm cô ấy.

Chiều hôm ấy tôi vội vã lên chúc Tết muộn nhà vợ, may mà ông bà tính thoải mái nên chẳng trách móc gì. Tôi gửi số tiền vợ đưa về cho bố mẹ ở quê và nói rõ ý của con dâu cho ông bà hiểu. Nghe con dâu nói từ giờ năm nào cũng sẽ đưa cháu về ăn Tết với ông bà để ông bà được vui khiến bố mẹ tôi cảm động rơi nước mắt.

Theo Minh Minh
Một thế giới