Anh sợ lấy phải hàng ‘tịt’

Anh sợ lấy phải hàng ‘tịt’

Xuất bản: 08:34, Thứ Sáu, 08/06/2012
.
.

Anh bảo bố mẹ anh rất sợ gặp phải con dâu vô sinh vì bây giờ tỷ lệ vô sinh nhiều lắm. Anh cũng nói, anh sợ lấy phải hàng “tịt”.

Người ta thường nói: “Yêu lâu quên cưới”. Tôi và bạn trai đã yêu nhau được ba năm có lẻ. Tôi cũng đã ngấp nghé tuổi 28. Anh hơn tôi 4 tuổi. Cái tuổi xuân của tôi đang dần lùi vào dĩ vãng nhường chỗ cho danh “gái ế” đang cận kề. Gia đình, họ hàng và bạn bè tôi thường gặng hỏi: “Bao giờ cưới?” Đem nỗi lo lắng chia sẻ với bạn trai, tôi nhận được từ anh câu trả lời gọn lỏn: “Chửa đã rồi cưới”.

Tôi và anh học cùng trường đại học. Anh học trước khóa tôi. Trong một chuyến sinh viên tình nguyện tới vùng cao, tôi và anh đã gặp nhau. Anh trông khá điển trai, vóc dáng cao lớn, tính tình hòa đồng. Chúng tôi có cảm tình với nhau trong một buổi giúp đồng bào hái chè. Sau đó trở về Hà Nội, những buổi hẹn hò nhiều hơn. Tôi và anh đã yêu nhau lúc nào chẳng hay.

Hơn ba năm yêu nhau, chúng tôi đã dành trọn trái tim nồng nàn và chung thủy cho nhau. Tôi ước được đi bên anh đến bến bờ yêu thương mãi mãi. Tôi biết anh cũng rất yêu tôi. 

Nhưng bạn bè cứ lần lượt “theo chồng bỏ cuộc chơi”, tôi dần độc hành trong hành trình gắn kết “một nửa đích thực”. Tôi bị sức ép rất lớn. Bố tôi thở dài và bảo tôi là gái ế. Mẹ tôi khóc rớt nước mắt nói: “Hàng xóm đang bảo mày bị gã lừa rồi, chẳng thấy cưới gì cả”. Chị gái tôi lại nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Để quá tuổi đẹp rồi, sau này mà yêu đương không thành thì mình khó có cơ hội kiếm được người đàn ông phù hợp. Trai nào mà chả thích gái trẻ. Đàn ông ngon nghẻ đa phần bị úp sọt hết rồi”. Tôi mệt mỏi và chán chường hơn.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Nhà anh có 4 anh chị em. Ba chị gái đều đã yên bề gia thất. Anh là con trưởng của một dòng họ lớn. Cả họ đều mong anh có cháu đích tôn nối dõi tông đường. Anh bảo: Bố mẹ anh rất sợ gặp phải cô con dâu vô sinh. Vì bây giờ tỷ lệ vô sinh nhiều lắm. Bố mẹ anh mong có cháu trai để thờ cúng tổ tiên. Thế nên, dù rất yêu tôi, anh vẫn băn khoăn suy nghĩ và mong chúng tôi có con trước rồi mới cưới. Anh sợ lấy phải hàng “tịt”.

Tôi không phủ nhận chuyện tôi với anh đã “nếm trái cấm” trong suốt quá trình yêu. Trước đây, mỗi lần ân ái, tôi đều yêu cầu anh phải dùng “bao” để tránh việc mang thai ngoài ý muốn, mọi người biết được thì ê mặt lắm. Sau này, anh cứ đòi thả tự nhiên để có con trước, tôi cũng đồng tình làm theo. Nhưng đã hơn 1 năm, cái bụng tôi vẫn chưa “lùm” lên. Tôi lo lắng đến gầy cả người.

Tôi đã được giải tỏa phần nào tâm trạng ức chế khi anh dẫn tôi về gặp mặt gia đình anh. Bố mẹ anh vui mừng ra mặt lúc gặp tôi. Nhưng tôi vẫn cảm nhận được bức tường ngăn cách vô hình nào đó mà họ đang dựng lên với tôi. Mẹ anh nói thẳng: “Niềm vui phải được nhân đôi mới tốt cháu ạ. Hai bác sợ lấy phải đứa con dâu không biết đẻ lắm”. Tôi ngẩn người ra chỉ biết “Vâng, dạ”. 

Mẹ anh bảo tôi ở lại nhà chơi mấy ngày rồi về. Mấy đêm ấy, bà đặt vào giường con trai hai chiếc gối. Chúng tôi hiểu bà muốn chúng tôi ngủ cùng phòng với nhau. Tôi và anh ái ân trong trạng thái đầy lo lắng. Thực sự nó căng thẳng, thiếu tự nhiên hơn rất nhiều so với những lần “ăn vụng” của chúng tôi ở ngoài.

Sáng hôm sau, tôi cố gắng thức giấc sớm hơn ngày thường. Mẹ anh còn dậy trước và đang ngồi uống nước ở phòng khách. Bà bảo tôi vào bếp ăn sáng rồi ra gặp bà nói chuyện. Tôi ăn bát mì mà cứ như có cái gì mắc ở cổ, nghẹn lại. Tôi rụt rè ra chỗ mẹ chồng tương lai. Bà gặng hỏi tôi đêm qua đã làm những gì? Bà nói: “Phải nhanh chóng có con để còn tổ chức cưới”. Bà khuyên tôi một tuần sau nên dùng que thử thai để phát hiện thai sớm. Tôi chẳng dám nói với bà chuyện chúng tôi đã “thực nghiệm” nhiều lần trước đây mà chưa có thai nói gì đến việc chỉ một đêm đã “dính” ngay.

Ba tuần sau, bố mẹ anh sang nhà tôi chơi. Ngoài những câu xã giao thông thường, bố mẹ anh nói với bố mẹ tôi về việc: “Sẽ chẳng có đám cưới nào nếu ông bà không thấy cháu trước”. Bố mẹ tôi thực sự sốc trước phản ứng mạnh mẽ của ông bà thông gia tương lai và thương tôi vô cùng. Mẹ tôi cố gắng truyền thụ cho tôi một số cách dễ thụ thai. Mẹ nấu cho tôi nhiều món ăn bổ dưỡng để tôi tăng cường sức khỏe cho dễ có con. Tôi thương bố mẹ mình quá bởi vì bố mẹ anh đã truyền cho ông bà tư tưởng: “Đàn bà bây giờ vô sinh đầy rẫy ra đấy.” Và bố mẹ tôi đang cố gắng chứng minh con gái mình không phải là một trong những người phụ nữ thiếu may mắn đó.

Anh thì bảo tôi đi canh trứng cho dễ có em bé. Tôi đeo khẩu trang kín mít (kẻo nhỡ ai trông thấy) tới phòng khám sản khoa. Tôi nói với bác sĩ siêu âm: “Rằng vợ chồng em đang rất mong có con”. Lẽ nào tôi dám nói sự thực là: Em cần có thai để được bạn trai cưới!

Đến nay canh trứng đã hơn 2 tháng nhưng tin vui vẫn biệt vô âm tín. Tôi đã quá mệt mỏi chạy theo dòng suy nghĩ của anh. Lẽ nào tôi cứ phải có thai trước rồi mới được cưới? Cuộc sống của tôi giờ đang bế tắc lao vào ngõ cụt không tìm ra lối thoát. Các anh chị em hãy cho tôi lời khuyên hữu ích nhất trong cảnh trớ trêu này.

Theo Afamily

.
.
Tin mới nhất
15 kiểu tóc xoăn ngắn khiến chị em phát sốt
9 mánh khóe giúp cuộc yêu nào của vợ chồng bạn cũng 'lên đỉnh'
3 tour du lịch dân dã của Việt Nam 'đốn tim' khách nước ngoài
'Bật mí' đêm động phòng 'khó hưởng thụ' của các bậc đế vương
10 thói quen phổ biến tàn phá thận nghiêm trọng
30 bí kíp 'con nghiện' du lịch nhất định phải biết
6 kiểu đau bụng nguy hiểm tuyệt đối không được phép bỏ qua
20 món ngon dễ chế biến từ đậu phụ
Cô nàng má phính biến đổi kinh ngạc trong nháy mắt
Không dám dùng 'bao' vì sợ đau
.
.