Người cũ – Đừng thương nữa!

20:23, Thứ Tư, 16/12/2015 (GMT+7)

Với người cũ, sớm muộn gì cũng phải buông bỏ, sớm muộn gì cũng phải quên đi, sớm muộn gì cũng phải chấp nhận, rằng đó là một phần thuộc về quá khứ.

Lướt qua đời ta nhanh như một cơn gió, để lại chút lạnh đến tê tái và cảm giác hẫng hụt đến nao lòng. Nhưng dù sao đó cũng chỉ còn là hoài niệm, đừng tốn công nhung nhớ, dọn dẹp sạch sẽ trái tim em đi để còn mở lòng đón ai đó sắp bước tới bên.

Giữa em và người đó từng có hơn ngàn lời hứa, những lời hứa về tương lai, về cái nắm tay chặt không rời và nhiều cái ôm ấm áp. Nhưng cuối cùng chỉ còn mình em, đứng ở hiện tại – tức là  tương lai của ngày xưa đó, chật vật một chút, chênh vênh một chút.

Cơn bão lòng tháng 10 đẩy em vào sự cô đơn, trống trải đã lâu rồi chưa từng cảm nhận. Em thấy lạnh khi mùa đông còn chưa tới, bàn tay chẳng còn ai nắm lấy cứ lạnh toát dù em có cố sưởi ấm nó đến mức nào. À, em vừa chia tay mà, ai khi vừa chia tay chẳng vậy, đúng không? Em nhớ người ta, nhớ đến quay quắt, nhớ đến mức chỉ muốn lao vội đến trước cổng nhà người đó, chỉ cần nhìn thấy bóng lưng, chỏm tóc là đủ. Nhưng may mắn thay, em không làm thế. Vì em biết, người ta đã là người cũ rồi.

Người ta gọi điện cho em, vào một đêm không ngủ. Em lo lắng, sợ hãi, nghĩ tới nghĩ lui vẫn không dám ấn nút trả lời. Một cuộc điện thoại sau 2 giờ đêm chắc chắn chẳng mang tới điều gì tốt đẹp. Nếu em yếu lòng mà nhấc máy lúc này, em sẽ hối hận. Và em cứ ngồi đó, nhìn chăm chăm vào màn hình điện thoại hết sáng lại tối, hết rung lại im lìm. Có lẽ người đó hiểu. Vì sao em không nhấc máy? Vì người ta đã là người cũ rồi.

Bạn hỏi em: “Mày còn thương không?”. Em mỉm cười, gật rồi lại lắc: “Tao đã quyết định cho trái tim là đừng thương nữa!”. Đúng rồi. Trái tim em rất biết nghe lời, nó sẽ không làm khổ em thêm nữa đâu.

Tháng 12. Mùa đông như câu hát cuối cùng, những gì đã qua sẽ gửi lại. Em tạm biệt những kỷ niệm, những ký ức, chôn chặt một mối tình khờ dại vào quá khứ để đón chào những điều mới tốt đẹp hơn.

Người cũ ư? Em không thương nữa rồi.

Theo Lạc Lạc
Một thế giới