.
Đứng bên ngoài nhà xác
Xuất bản: 14:07, Thứ Ba, 21/10/2014
.
.

Link tải về: Đứng bên ngoài nhà xác

Help ! Tôi tên Minh, đang học năm cuối tại Michigan University, niên khoá 1999-2000. Bạn bè gọi tôi là "Minh lì", vì tôi không biết sợ là gì. Bất cứ trò chơi nguy hiểm nào tôi cũng tham dự. Mọi thách đố dù nguy hiểm cỡ nào tôi cũng dám làm. Tôi là một thằng liều mạng. Nhưng vì liều mạng mà trong tuần qua tôi đã làm một chuyện kinh khủng. Kết quả là hiện giờ tôi đang bị chuyện đó làm ám ảnh, hoang mang. Tôi bối rối quá. Chưa bao giờ tôi cần ai giúp đỡ về tinh thần, mà bây giờ tôi phải lên internet để nhờ bạn giúp.

Nhưng trước hết tôi mong bạn hãy giữ bình tĩnh nghe tôi kể hết đầu đuôi câu chuyện. . . . . Ðầu tuần rồi, trước ngày lễ Thanksgiving, bạn tôi đã thách tôi làm một việc. Ðó là lẻn vào nhà xác. . . . Mr. Wangliu.

Ðầu tháng 9 năm nay (1999), tôi theo bạn bè ghi danh vào lớp G. E. (General Education) cuối cùng, để chuẩn bị ra trường. Các bạn tôi chọn lớp tâm lý học (Psychology) vì lớp này có ông thầy Johnson dễ tánh, cho bài làm dễ và điểm cao. Nhưng không may, chúng tôi mới học 2 tuần thì ông Johnson nghỉ, và một ông thầy già nua, gốc Tàu vô dạy thế. Ông này là người dị tướng. Dáng ông cao, gầy ốm như người thiếu ăn lâu năm. Mặt ông hốc hác, hai gò má nhô cao. Hai mắt lõm sâu, nhưng ánh mắt thì sáng như 2 tia điện. Tay chân ông khẳng khiu. Ðặc biệt là đôi tay của ông ta. Ðôi tay xương xẩu, da của bàn tay trái là mầu nâu đậm, còn da của bàn tay phải lại có màu trắng tái.

Ở ngón giửa của tay phải, ông đeo một chiếc nhẫn dị kỳ. Nó là một cục đá tím, to lắm, hình cái đầu. Mỗi khi ông viết bài lên bảng, chiếc nhẫn và cục đá phản chiếu ánh đèn, lấp lóe ánh sáng tím, bắt chúng tôi phải nhìn. . . Sau một tháng học chúng tôi mới hỡi ôi, ông ta là "hung thần". Trong giờ học, ông hay bất ngờ chỉ một người bắt trả lời. Ông cho bài quiz mỗi buổi học. Và ông chấm bài, cho điểm rất keo kiệt. Chúng tôi bỏ sức học mà vẫn bị điểm D và F. Vì quy luật khó khăn của trường, chúng tôi không thể bỏ lớp nên đành cắn răng học. Chúng tôi oán ghét ông lắm, nhưng chẳng làm gì được.

(...)

Trân trọng giới thiệu!

 

.
.
.
.
.
.