.
Họa bì
Xuất bản: 16:25, Thứ Năm, 23/10/2014
.
.
Giá bán: 5000đ
 
Link tải về: Họa bì
 
Dương công có một con trai là Dương Lãm, thư sinh nho nhã, văn chương nức tiếng, làu thông tứ 1 thư ngũ kinh, lúc mười sáu tuổi đã đậu Tú Tài, nhân hậu quảng đại còn hơn cha. Năm Dương sinh được mười tám tuổi, Dương công cưới Vương thị về làm vợ cho chàng. Vương thị là cô gái yêu của
một viên quan hồi lưu vẫn thường qua lại Dương công rất thân tình, vì cả hai đều là cựu quan tòng giá Huyền Tôn thuở xưa. Dương công chọn một cuộc đất thật tốt, mướn thợ giỏi cất cho đôi vợ chồng trẻ một toàn trang viện thật lớn và tuyệt đẹp, bỏ tiền ra mua thêm tôi tớ cho sang hầu hạ. Vương tiểu thư nổi tiếng tinh diệu cầm, kỳ, thi, họa, tài đã thế mà sắc cũng chẳng nhường. Nhiều bậc công tử tài tuấn ở Thành Đô hâm mộ đánh tiếng xin bàn tay và trái tim của nàng, nhưng Dương sinh lại là con người may mắn hơn cả, có lẽ là nhờ phúc đức của tổ tiên chăng. Hai vợ chồng trẻ yêu nhau gắn bó như đôi uyên ương, sống với nhau hạnh phúc trong ái ân mặn nồng. Nhưng khổ nổi, đã nhiều năm trôi qua rồi, ông bà Dương công mỏi mòn trông chờ cháu nội nối giòng, mà chẳng thấy Vương thị báo tin mừng gì hết. Dương công bàn với Dương phu nhân lấy thiếp cho con trai. Dương sinh nghe được tin ấy, chàng vào nói với cha mẹ xin để cho thư thả, bởi chàng không muốn làm vợ buồn. Vương thị hay biết chuyện, nàng thấy trong lòng cảm kích vô cùng, tấm tình yêu trong tim càng chan chứa thiết tha. Vương thị thỏ thẻ thưa với chồng: - Thiếp bạc phước không cho chàng chút hương nối dõi tông đường, thiếp tự nguyện cưới thêm vợ cho chàng.
Dương sinh nghiêm mặt khoát tay: - Nàng còn không rõ lòng ta hay sao, ta nguyện trọn đời chỉ biết có nàng thôi. Tất cả đều là do số mệnh định đoạt, có con hay không có, nào phải ai muốn cũng được đâu! Vương thị sà vào lòng chồng khóc vùi. Nhưng nàng đã có một dự định trong lòng, sẽ dành cho chồng một sự ngạc nhiên thích thú. 2 Vương thị cho mấy con ở tâm phúc hàng ngày ra chợ dò tìm việc riêng cho nàng. Một hôm, con Thanh Liên hối hả chạy vào báo tin: - Thưa đại nương, xin hay theo em, em mới vừa tìm thấy một người. . . Vương thị đặt bàn tay mềm mại của nàng lên vai Thanh Liên ôn tồn hỏi lại: - Em hãy nói rõ hơn cho ta nghe. - Dạ, có một cô gái tuyệt đẹp mặc áo tang ngồi ngoài chờ xin được bán mình để lấy tiền chôn cất cho mẹ. Nàng đẹp lắm đại nương. . .
Thanh Liên bỗng ửng hồng đôi má: - Em là phận gái mà thấy nàng còn muốn yêu nữa là! Vương thị khoan thai đứng dậy, trong lòng nàng dậy lên một nỗi vui mừng khôn tả: - Vậy em kêu người khiêng kiệu và hãy dẫn đường cho ta. Thủ phủ Thành Đô thời thịnh Đường đã trở nên thành một thành phố sầm uất, phồn thịnh, người ngựa, xe kiệu tấp nập trên những con đường nhộn nhịp người qua lại, quán xá hai bên đường tấp nập kẻ mua bán, ồn ào náo nhiệt vô cùng. Đã lâu không có dịp ra phố, Vương mê mãi ngắm nhìn quang cảnh tưng bừng chung quanh, trong lòng vơi đi được ít nhiều nỗi buồn hiếm muộn của mình. Trong lúc nàng còn đang vén rèm kiệu, thì đột nhiên một khuôn mặt già cỗi, râu tóc trắng xóa bụi đường hiện ra ngay bên khung kiệu, Vương thị giật mình nhận ra là một đạo sĩ. Người đạo sĩ mặc một chiếc áo vải bào trắng đã mòn cũ xơ xác, trên ngực áo có thêu một cái hình tròn âm dương dịch lý, phía sau lưng nhu lên một cái cán gươm đã lên nước đen tuyền. Vị đạo sĩ chấp tay hướng về Vương thị: - Bần đạo ở xa đến, mong nữ thí chủ từ tâm bố thí. Vương thị kéo rèm xuống bảo Thanh Liên: - Em hãy dẫn vị này sang chỗ hàng vải của Lý chưởng quầy nói xuất hai mươi lượng bạc và mấy thước lụa tốt cúng dường. Đạo sĩ lại chấp tay tỏ vẻ cảm ơn: 3 - Cảm kích ơn đức của phu nhân, sau này có việc gì cần xin cứ tìm bần đạo nơi Tam Thanh Đạo Quán ở của Tây thành, đạo hiệu của bần đạo là Huyền Vi. Vương thị ngạc nhiên vô cùng. Dương gia nổi tiếng là giàu có tột bậc, thì còn có gì cần đến một đạo sĩ nghèo nữa chứ. Chiếc kiêu chưa kịp chuyển động, thì lại một khuôn mặt nhem nhuốc của một ông già ăn mày đã hiện ra. Ông lão ăn vận thật tồi tàn, thân thể ốm đói gầy gò trong bộ quần áo rách nát tả tơi, râu tóc rối nùi như những cuộn tơ cũ lâu năm.
(...)
Trân trọng giới thiệu!
 
.
.
.
.
.
.