Gặp nạn mới hiểu được công ơn bố mẹ

13:36, Chủ Nhật, 12/02/2012 (GMT+7)

Cho đến tận giờ này, nhiều người khó tính và định kiến hẳn vẫn còn bĩu môi khi nghe ai đó nhắc tên cô. Nhưng những gì Linh đã làm được là những điều thật khó tin với một người từng trải qua bão tố, thậm chí là những cơn địa chấn tưởng như không thể vượt qua với một cô gái trẻ vốn được cưng chiều.

Quá khứ khó nói


Dù chẳng bao giờ Linh muốn nhắc lại chuyện đã qua, nhưng bất cứ một bài báo nào phỏng vấn cô, cũng vẫn muốn xoay quanh câu chuyện quá khứ xưa cũ. Và không phải bất cứ một ai, cũng đồng ý “tha thứ” cho những gì đã qua của Linh.

Tôi gặp Linh khi em chưa đầy 15 tuổi. Cô bé da ngăm đen, tóc dài mướt mải, khoé miệng thật đẹp, hai má phúng phính như đứa trẻ ưa làm nũng rất hay phụng phịu khi mẹ yêu cầu làm cái này cái kia trước ống kính.

Dù chẳng bao giờ Linh muốn nhắc lại chuyện đã qua, nhưng bất cứ một bài báo nào phỏng vấn cô, cũng vẫn muốn xoay quanh câu chuyện quá khứ xưa cũ.
Dù chẳng bao giờ Linh muốn nhắc lại chuyện đã qua, nhưng bất cứ một bài báo nào phỏng vấn cô, cũng vẫn muốn xoay quanh câu chuyện quá khứ xưa cũ.

Và có lẽ, nếu ai đã từng gặp một lần, sẽ không thể quên đôi mắt to đen tròn lúc nào cũng như ngấn nước của Hoàng Thùy Linh. Nơi mà được ví là cửa sổ tâm hồn ấy, như một lời nguyền – ám ảnh cuộc đời của một cô gái, vì nó quá đẹp và quá long lanh.

Câu nói “hồng nhan đa truân”, cũng chưa hẳn đủ với Linh. Tôi thích câu “Nhất phiến tài tình thiên cổ lụy” – phụ nữ, chỉ đẹp thôi thì muôn đời đã khổ, huống hồ, đẹp lại còn tài năng. Linh – một tài năng thực sự, ít nhất là trên con đường mà cô đã kiến tạo cho bản thân mình.

“Dù có nhiều người, nhiều khán giả, nhiều anh chị nhà báo, đã hiểu và chia sẻ với Linh, nhưng cũng còn đó những định kiến không dễ dàng gì bước qua. Nhưng Linh không thể sống mãi trong quá khứ, tự đau khổ dằn vặt mình mãi được.

Linh phải làm gì đó cho những người đã sinh thành ra mình, làm gì đó để không phụ lòng những khán giả đã yêu thương và rộng lượng với mình”.


Gặp sự cố khi đã qua tuổi 19, biến cố ập đến, xoá tan tành giấc mơ được đứng trên sân khấu của cô bé Linh đen ngày nào, cuốn đi mọi khát khao, kỳ vọng của người mẹ cũng là một nghệ sĩ, và vỡ oà những giọt nước trong đôi mắt đen to tròn vẫn còn chưa đủ dày dạn và hiểu đời của Linh…

Để rồi, từ một diễn viên trẻ đang được mến mộ qua loạt phim truyền hình, một ca sĩ đang bắt đầu con đường thênh thang trước mắt, Linh trở lại: Âm vô cùng.

Hai năm liền sau đó, Linh tự nhốt mình trong nhà. Biết bao nhiêu lời đồn thổi, rằng Hoàng Thùy Linh tự tử, đi du học, bỏ sang nước ngoài… Rồi những ánh mắt hoặc tò mò, hoặc dò xét, hoặc thương cảm của những người hàng xóm, làm cho cả gia đình ba người của Hoàng Thùy Linh luôn chìm trong im lặng.

Bố chỉ nói với Linh: “Bố tin, con gái bố sẽ biết mình cần phải làm gì. Con hãy dũng cảm, nhìn vào sự thật và tiếp tục bước đi”.

Khi những giọt nước mắt đã khô dần, đã không thể ứa ra trên đôi mắt thật đẹp của mẹ, cũng không làm cắt cứa trái tim của người cha luôn dõi theo nhất cử nhất động của con gái bé bỏng, Linh tự hiểu, mình phải đứng dậy, vượt qua những chuyện cũ, và sống vì niềm tự hào của bố mẹ.

Vượt bão

Có lẽ, nếu không biết Linh từ bé, tôi cũng chẳng thể nào nghĩ rằng, một cô bé làm nghệ thuật “lờ phờ” như thế lại có thể thành công như bây giờ.  

Vốn sinh ra trong một gia đình làm nghệ thuật, thừa hưởng vẻ đẹp và năng khiếu của mẹ, một diễn viên múa khá nổi tiếng lúc đương thời, nhưng còn may mắn hơn, khi Linh nhận được từ bố gen trội về tính cách sâu sắc và luôn biết cố gắng thực hiện điều mình muốn bằng sự điềm đạm và “biết người biết ta”.

“Khi còn bé, có lúc Linh bật khóc vì thấy tủi thân, tại sao mình bị nhồi nhét học nhiều thứ thế. Linh không có một tuổi thơ được chơi vui và nô đùa như các bạn. Học suốt ngày, học hết múa rồi học đàn, học hát. Thời gian rảnh thì quanh quẩn bên mẹ chứ không được đi chơi đâu” - Hoàng Thùy Linh nhớ lại.

Không phải là cành vàng lá ngọc, bởi bố mẹ đều làm nghệ thuật, nhưng là con một nên Linh rất được bố mẹ cưng chiều. Nghiêm khắc với con, đặt nhiều kỳ vọng và tất cả mơ ước lên đôi vai gầy của con gái, nhưng bố mẹ lại rất dân chủ với Linh.

Cô con gái bé được hai bố mẹ thi nhau chăm chút, nâng niu và dạy dỗ. Linh kể, hồi ấy, nhà nghèo lắm, mẹ phải làm đủ nghề để có tiền nuôi gia đình, từ việc làm tóc, trang điểm… bất cứ cái gì có tiền là mẹ đều cố gắng học và làm thật tốt.

hoang-thuy-linh3.jpg

Từ một nghệ sĩ múa, mẹ Thu Huệ của Linh không nề hà bất cứ việc gì, miễn có tiền để chăm lo cho con gái. “Khi Linh gặp sự cố, lúc ấy, Linh chẳng thể nghĩ được rằng, mẹ mới là người đau đớn và suy sụp nhất.

Con dại – cái mang, có lẽ, chỉ tới khi nào làm mẹ rồi, Linh mới có thể cảm nhận hết những gì mà bố mẹ đã hy sinh cho mình” – Thùy Linh chia sẻ.

Những ngày tháng không ra khỏi nhà, Linh thèm ăn chè, ăn bánh ngọt… thì những người bạn thân đã luôn mua đến cho cô bất cứ lúc nào Linh muốn. Tăng Nhật Tuệ, hồi ấy, cũng chưa nổi tiếng như bây giờ, nhưng đã luôn ở cạnh Linh như một người anh trai thực sự.

Linh mặc dù gặp scandal, nhưng cũng chẳng thể vượt qua độ tuổi, vẫn trẻ con, vẫn thèm được ăn những món quà vặt mà bình thường em có thể phóng xe máy ra đường và lê la quán xá vỉa hè, vừa ăn vừa cười khúc khích…

Những cảm giác về cuộc sống, thèm muốn được trở lại, được là mình, trỗi dậy bản năng. Và hơn tất cả, Linh quyết tâm, thực hiện những điều mà bố mẹ đã mơ ước – Trở thành ca sĩ thực thụ.

Tôi gặp lại Linh vào một ngày đầu năm 2010. Chúng tôi ngồi trò chuyện cùng nhau rất lâu. Linh nói rằng em muốn trở lại, muốn ra album và sống ý nghĩa hơn với chính mình. Vậy là chúng tôi bắt đầu thử nghiệm với Hoàng Thùy Linh Vol1.

Tôi bất ngờ, các nhà báo bất ngờ, tất cả đều đứng lên vỗ tay khi trực tiếp nghe Linh hát và nhảy trên sân khấu. Không ai tin, sau cú va đập quá lớn đầu đời, Hoàng Thùy Linh lại bước đi mạnh mẽ, tự tin và chắc chắn đến vậy.

Tất nhiên, không phải tự nhiên mà Linh bước lên sân khấu và làm được những điều tuyệt vời ấy. 11 năm học múa đến toé máu các ngón chân, học đàn đến chai sạn ngón tay và học hát đến hao mòn thanh quản.

Những “mài rũa” hôm nay, sẽ làm cho cô ca sĩ trẻ ấy mỗi ngày một sáng hơn, có giá trị hơn giữa cuộc đời

Linh đã có ngày được đứng trên sân khấu, hát và nhảy, không chỉ bằng đam mê và tình yêu với âm nhạc, mà để tìm lại chính mình, tìm lại giấc mơ của bố mẹ, và niềm tin của những người đã rất yêu mến em.

Cánh buồm đỏ thắm

Tôi nhớ, thời thơ bé, tôi rất yêu “Cánh buồm đỏ thắm” của Alexandre Grin. Một câu chuyện về niềm tin, về hạnh phúc và ngày mai.

Những mảnh đất đang nở hoa rì rào đâu đó trên những hòn đảo giữa đại dương, giữa miền đất ngát hương là sắc đỏ của những cánh buồm rực cháy lên trong tim thuyền trưởng Grây và cô gái làng chài Axôn.

Thuở nhỏ và cả khi lớn lên, cô bé Axôn hầu như bị làng Ca-pec-na chối bỏ. Mặc kệ những người ấy, cô vẫn tin rằng khi người thợ đốt than xếp than vào giỏ, chúng sẽ đâm chồi nảy lộc nở ra những đóa hoa, và rồi một ngày kia chàng hoàng tử tuấn tú sẽ theo một cánh buồm đỏ thắm tới đón cô đi.

Hai con người ấy đã vượt qua những định kiến, những điều tưởng chừng chỉ có trong mơ, vì họ có niềm tin vào chính bản thân mình.

Tôi cũng đã tặng Linh quyển truyện quý giá ấy, thay cho những lời ve vuốt thông thường. Và tôi tin, trên bước đường đi tới của mình, Hoàng Thùy Linh đã ý thức hơn được giá mà mình đã phải trả để có được ước mơ và chỗ đứng.

Cũng tin rằng, bố mẹ của Linh, những người đã luôn đứng lặng lẽ đằng sau thành công của cô công chúa nhỏ của họ, sẽ được mỉm cười hạnh phúc và tự hào về em.

Cuộc sống còn dài, và không thể nói trước được điều gì. Nhưng những gì Linh đã làm được và đang nỗ lực hết sức trên con đường mà em đang theo đuổi, sẽ đến lúc nào đó, biết đâu, vẫn có thể chinh phục được trái tim của những người khó tính và khắt khe. Bởi ngọc còn có vết. Những “mài rũa” hôm nay, sẽ làm cho cô ca sĩ trẻ ấy mỗi ngày một sáng hơn, có giá trị hơn giữa cuộc đời.

Theo Phunutoday