‘Vượt biến cố để trưởng thành hơn’

13:42, Thứ Tư, 04/04/2012 (GMT+7)

Câu chuyện với Hoàng Thùy Linh, dù muốn né tránh nhưng chính Linh đã khẳng định, cô đã không còn buồn và oán trách số phận. Linh bây giờ phải sống bản lĩnh hơn, vượt lên trên một biến cố cay đắng để trưởng thành hơn nhiều. Mà lẽ ra, một người đẹp và có tài như Linh không đáng bị cuộc đời cuốn đi xa đến vậy.

Sóng gió đã qua, cuộc sống mới của chị đã diễn ra thế nào?

Mọi thứ bây giờ đối với tôi đều đang rất tốt đẹp. Tôi chỉ mong cuộc sống của mình lúc nào cũng yên bình như thế này. Và tôi được sống với đam mê công việc của mình. Với tôi, con người chỉ thực sự sống khi được là chính mình. Lúc này, tôi là chính mình. Không phải đóng vai một nhân vật nào khác.

Lâm vào một thế bị động, chị đã chủ động với mọi biến cố ấy ra sao?

Đó là sự bình tĩnh. Tôi hiểu khả năng của bản thân mình. Tôi biết mình muốn gì, cần gì và phải làm gì. Điều quan trọng nhất để thoát ra khỏi mọi tình huống bế tắc, đó là “Đừng vội vàng”. Khi đó tôi không bị phụ thuộc vào bất kì lời nói hay sự mách bảo của ai khác. Còn nếu mông lung, cuộc sống sẽ rất dễ đi lệch hướng mình muốn. Xác định được mục đích và cộng thêm sự bình tĩnh, thời gian sau đó sẽ trả lời tất cả. Đừng nói nhiều mà chỉ hành động thôi, đó là phương châm sống của tôi.

Khoảng thời gian đó có thể nói là đen tối nhất đối với chị chưa?

Nhiều lúc người ta cứ đổ lỗi cho những sự khó khăn họ gặp phải trong cuộc sống để biện minh cho sự sai lầm nối tiếp sai lầm. Tôi thì nhìn thẳng vào nó. Phải vượt qua nó và coi nó là quá khứ đã qua. Thực ra, chính nó phần nào đã tạo nên con người tôi của hiện tại:  độc lập, chủ động và không dễ bị khuất phục.

Nhưng con đường nghệ thuật của chị đã bị thay đổi hoàn toàn, mà chị hoàn toàn không kiểm soát được?

Tôi không muốn cuộc đời mình rẽ theo một hướng hoàn toàn khác hẳn, mà lại do người khác định đoạt. Nhưng cuộc đời của tôi, sẽ phải do tôi quyết định. Bởi thế tôi sẽ cố gắng hết sức mình cho một tương lai tốt đẹp hơn. Không phải ai cũng cần có một bài học lớn để trưởng thành như thế này. Nhưng ở hoàn cảnh của riêng mình, tôi đã phải trưởng thành từ chính bài học lớn của đời mình.

Điều gì được coi là sáng nhất, trong thời điểm đó?

Đó là lúc tôi tìm ra được những giá trị đích thực trong tình bạn, tình yêu và gia đình.

Niềm tin của chị là gì?

Tôi tin vào chính bản thân mình thôi. Chỉ có niềm tin lớn vào bản thân thì mới có thể tạo nên một sự bứt phá. Và thuyết phục mọi người tin mình.

Hình như điện ảnh đã đóng cánh cửa với chị?

Không phải. Mà hiện tại, chính tôi đang đóng cửa với điện ảnh. Bởi tôi không còn thích cảm giác mình biến thành ai đó nữa.

Lúc đó chị có hình dung ra, nếu tất cả cánh cửa nghề nghiệp mà đóng lại chị sẽ phải làm gì chưa?

Tôi không cho phép mình khuất phục. Tôi muốn có một cuộc sống hạnh phúc và yên bình. Nhưng lúc đó, người ta có để tôi yên không? Chắc chắn là không. Tôi cần làm điều gì đó, để sau này khi nhắc lại chuyện cũ, người ta còn phải nhắc đến vế sau: đó là tôi đã vượt qua nó như thế nào. Và tôi đang trên con đường tìm sự bình yên cho mình bằng cách đi qua hết những sự phức tạp.

Tôi có niềm tin vào bản thân, tôi tin cả những người còn đang tin tôi và ủng hộ tôi. Tôi lúc nào cũng biết ơn họ. Và phải cảm ơn luôn những sự may mắn đã đến với tôi sau cú ngoặt cuộc đời đó. Chính họ đã giúp tôi mở một cánh của mới, tốt đẹp hơn cho cuộc đời mình.

Ai đã là người cảm thông nhất với chị?

Gia đình tôi. Nếu không có bố mẹ, tôi sẽ không biết núp vào đâu trong lúc bão tố như thế của cuộc đời tôi

Bây giờ chị đang cảm thấy thế nào về cuộc sống của mình?

Tôi luôn biết cách hài lòng với cuộc sống hiện tại để không đặt áp lực lên đôi vai của mình.

Công việc của chị hiện giờ?

Tôi có những dự án về âm nhạc để thực hiện và nhận lời mời tham gia các show diễn.

Hình như chị phải kiếm sống nhờ những show diễn tỉnh?

Những nơi nào có khán giả của tôi thì tôi đến. Tôi nghĩ bất kì người nghệ sĩ nào cũng vậy. Thế anh nghĩ tất cả những người nghệ sĩ ở Việt Nam đang sống bằng gì và đang diễn ở những nơi đâu? Tất nhiên, tôi hiểu là có những sân khấu cần thiết, người ta vẫn còn e ngại sự xuất hiện của tôi. Đó là điều tôi phải chấp nhận và không còn buồn nhiều, hay thắc mắc tại sao nữa. Rồi thời gian sẽ quên những gì không đáng nhớ, và tương lai sẽ mở rộng cửa với sự chân thành của tôi trong công việc.

Xin lỗi, nhưng chị có cảm thấy người ta đang xem chị vì tò mò không?

Thực ra là câu hỏi này tôi đã gặp quá nhiều rồi. Tôi nghĩ họ muốn xem mình diễn, thế là đủ. Tôi không cần biết nhiều hơn. Đôi khi nhiều người cứ hay tự đặt ra nhiều giả thuyết rồi tự suy diễn.

Chị đã phải đối điện với điều ấy thế nào?

Tôi làm tốt công việc của mình.

Anh ấy đã đến bên chị vào thời điểm nào?

Tôi không muốn nhắc đến chuyện tình cảm và ai khác trong cuộc phỏng vấn của mình.

Lúc đó chị có sẵn sàng yêu

Lúc nào tôi cũng sẵn sàng bước vào tình yêu một cách nghiêm túc,nếu người đó là một người đàn ông chân thành và sống có trách nhiệm.

Trái tim chị đã bình an và lành lặn khi ở cạnh anh ấy không?

Trái tim tôi lúc nào cũng giữ một sự bình an và lành lặn nhất định, để không ai có thể chạm tới và làm tổn thương nó.

Chị đẹp như thế, xin hỏi, chị có sự lựa chọn không hay anh ấy là bến đỗ duy nhất?

Cám ơn anh vì lời khen. Nhưng tôi nghĩ tình yêu bền vững đến từ nhiều yếu tố hội tụ trong con người bạn chứ không phải vì bề ngoài. Đôi khi bề ngoài lại làm cho mọi chuyện phức tạp hơn. Đẹp là phải luôn tỉnh táo trong mọi chuyện. Tôi chọn một người mình cảm thấy yên tâm và người đó phải luôn biết cách giữ vẹn nguyên sự tin tưởng và an tâm đó trong tôi. Ngược lại, tôi cũng làm vậy. Tình yêu cũng thuận theo lẽ tự nhiên và tất cả dựa trên thực tế. Tôi chẳng bao giờ viển vông và xa vời. Tôi không quan trọng nhiều hay ít sự lựa chọn, mà cái quan trọng chính là sự lựa chọn đó có chất lượng hay không.

Những gì đã trải qua, với chị có phải là quá sớm không?

Tôi không biết nữa. Tôi biết nếu không có biến cố, chắc tôi sẽ vẫn còn bé bỏng trong mắt bố mẹ và người thân xung quanh mình. Nhưng nếu để làm gì, rồi thì thơ ấu cũng sẽ là kỷ niệm của mỗi người cả thôi. Tôi cũng đã có một tuổi thơ tốt đẹp rồi… Bây giờ, bước vào cuộc sống tôi cảm thấy mình mạnh mẽ và trưởng thành hơn cả tuổi tôi. Nuối tiếc gì cũng là quá sớm. Tôi cũng đã muốn quên, nhưng đã phải học cách chấp nhận sự thật. Để từ đó không còn làm tổn thương ai khác. Khi đã bị đánh rất đau, tôi sẽ hiểu mình nên làm gì với xung quanh để không ai phải đau đớn, dù là rất nhẹ.

Chị có mất niềm tin vào điều gì hoặc tình yêu không?

Không. Tôi luôn giữ vững được niềm tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống này.

Theo VietNamNgayMoi