Hãy để quá khứ ngủ yên

06:10, Thứ Ba, 24/03/2015 (GMT+7)
Chị Thanh Tâm thân mến!
 
Tôi yêu vợ tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên, khi chúng tôi cùng tham dự buổi tiệc chia tay của người bạn. Em không kiêu sa, nổi bật giữa đám đông, nhưng khi bắt gặp ánh mắt thoáng đượm buồn của em, cùng nụ cười duyên, tôi bắt đầu để ý đến em. Chúng tôi chuyện trò và em đã đồng ý cho tôi nick chat. Tối nào em và tôi cũng nói chuyện với nhau qua mạng. Rồi tình yêu bắt đầu nảy nở, em đồng ý làm bạn gái của tôi. Tình yêu của chúng tôi kéo dài 2 năm và kết thúc là một đám cưới thật ấm cúng, tràn đầy hạnh phúc. 
 
Em là người vợ tuyệt vời, tôi thật hạnh phúc và hãnh diện về em. Cuộc sống của vợ chồng tôi cứ trôi qua êm đềm theo năm tháng, đôi khi cũng có sóng gió, nhưng rồi mọi chuyện lại đâu vào đó. Đứa con đầu lòng của chúng tôi ra đời trong sự mong mỏi của tất cả mọi người. Tôi mừng lắm, quyết dành nhiều thời gian cho gia đình hơn để cùng vợ chăm sóc con cái. Mặc dù vừa đi làm, vừa nuôi con, lại bận rộn công việc gia đình, nhưng vợ tôi chẳng hề than vãn chút nào, luôn chu toàn mọi việc. Có lẽ gia đình tôi sẽ mãi mãi hạnh phúc như vậy, nếu không có sự cố xảy ra. 
 
Vào một ngày cuối tuần, tôi dành hết thời gian để sắp xếp, dọn dẹp lại nhà cửa, muốn thay đổi một chút cho không gian nhà thêm sinh động. Tình cờ tôi nhìn thấy một chiếc hộp được cất rất kỹ trong góc tủ sách mà lâu nay tôi không hề biết đến. Tò mò, tôi mở ra xem, trong đó có rất nhiều những bức thư đã đọc của vợ tôi. Tôi biết xen vào chuyện riêng tư của người khác là không tốt, nhưng vì quá tò mò nên tôi đã mở chúng ra xem. Những dòng thư đầy ướt át và tình tứ của mối tình đầu giữa vợ tôi và một anh bạn cùng xóm. Qua thư, tôi biết tình yêu của họ thật sâu đậm, chỉ vì hoàn cảnh gia đình mà họ đành phải chia tay. Lá thư cuối cùng người ấy viết cho vợ tôi có đoạn: “Em yêu, dù chúng ta không thể đến được với nhau, nhưng đây là mối tình mà anh sẽ mang theo suốt cuộc đời. Anh sẽ yêu em mãi mãi, không có ai có thể thay thế được em trong trái tim anh”. Tôi biết rằng người đó rất yêu em và có lẽ em cũng vậy, nhưng chỉ vì hoàn cảnh mà họ phải xa nhau. 
 
Đọc xong thư, tự nhiên tôi nổi cơn ghen với mối tình xưa của vợ, ghen với anh chàng đó, và tôi tự hỏi không biết tình cảm của em dành cho tôi có lớn bằng tình cảm mà em đã dành cho người ấy hay không? Tại sao em lại không kể tôi nghe chuyện này? Tại sao em lại cất giữ những bức thư đó mà không đốt đi khi lấy chồng?   Và từ hôm đó, tôi mang một tâm trạng nặng nề. Những lời lẽ trong bức thư cứ ám ảnh tôi mãi. Tự nhiên, tôi không muốn gần gũi vợ, kiếm bạn bè nhậu nhẹt cho qua ngày, hôm nào cũng tới khuya mới về. Em thấy tôi thay đổi hẳn nên gặng hỏi, nhưng tôi không dám nói ra, sợ khi biết em sẽ trách tôi là người chồng không tốt. Nhưng không nói ra, không hỏi em thì lòng tôi không yên, tôi sẽ không toàn tâm toàn ý với gia đình được.  Tôi biết rằng từ ngày lấy chồng, em chưa bao giờ làm gì để tôi phiền lòng, nhưng quá khứ của em thật đẹp và lãng mạn khiến tôi phải ghen tỵ. Tôi không biết phải làm thế nào cho phải, chị có lời khuyên gì dành cho tôi hay không? 
 
KHOA NAM (TP. HCM)
 
 
Anh Nam thân mến!
 
Mỗi người đều có một quá khứ, dù nó đẹp hay xấu, và họ đều muốn cất giữ cho riêng mình. Điều đó chúng ta không thể trách ai được, mà chúng ta cần phải trân trọng nó. Có lẽ ngay bản thân anh cũng có điều thầm kín trong quá khứ mà anh chưa hề kể cho vợ nghe! 
 
Những chuyện xưa nhắc lại có khi còn làm đảo lộn cuộc sống hiện tại của chúng ta, khiến cho mọi người có cái nhìn không thiện cảm. Đừng khuấy động những gì đã đi vào dĩ vãng, hãy để cho nó ngủ yên, như vậy sẽ tốt hơn cho tất cả mọi người.  Vợ anh là người kín đáo, có lẽ trước kia cô ấy có một mối tình khó quên, nhiều kỷ niệm và thật sâu đậm. Nhưng tình yêu đó đã trở thành quá khứ khi cô ấy đến với anh. Nếu quá khứ còn ám ảnh và đi theo cô ấy suốt năm tháng, thì tôi tin chắc rằng cô ấy không thể làm tròn vai trò một người vợ, người mẹ đảm đang như anh nói được. Cô ấy đã biết quên đi tất cả để đến với một tình yêu mới, một cuộc sống mới. Dù cho quá khứ có đẹp đến mấy, nhưng nó vẫn là quá khứ, và chúng ta phải biết cất nó ở một góc thầm kín nào đó để hướng tới một tương lai mới. Ai cũng có quyền lưu giữ những gì thuộc về quá khứ, không phải là để hàng ngày nhìn ngắm nó và nhớ về ngày xưa, bởi đó chỉ là một chút kỷ niệm cũ mà thôi. Vợ anh muốn giữ lại những bức thư đó như là vật kỷ niệm của mối tình đầu, chứ thực ra không có ý gì xấu, anh đừng quá lo xa. 
 
Còn chuyện tại sao cô ấy không kể cho anh nghe chuyện đó chỉ vì cô ấy không muốn làm gia đình xáo trộn, không muốn anh phải bận tâm về quá khứ của cô ấy. Cô ấy chỉ muốn sống với hạnh phúc hiện tại, vì thế mình cũng nên tôn trọng quá khứ của người khác. 
 
Mỗi một mối tình có cái đẹp và lãng mạn riêng, anh đừng đem tình yêu của vợ chồng anh so sánh với mối tình xưa của vợ. Tình cảm đâu thể cân đo đong đếm được, phải không anh? Mối tình này đi qua, thì mối tình khác sẽ đến, cuộc sống hiện tại của vợ chồng anh êm ấm, hạnh phúc như vậy đã chứng minh tình yêu của cô ấy dành cho chồng, cho con, cho gia đình bé nhỏ của mình như thế nào. Nên anh đừng tự làm khổ bản thân mình như vậy nữa. Hãy nghĩ rằng mình thật hạnh phúc khi có một người vợ hiền và đứa con xinh xắn, dễ thương. Hãy hãnh diện vì mình đã chinh phục và cưới được cô ấy làm vợ! Hãy quên đi tất cả, đừng bận tâm đến nó nữa và dành nhiều thời gian chăm sóc, gần gũi vợ con hơn! Như vậy mới xứng đáng là trụ cột gia đình, là điểm tựa vững chắc cho vợ con. 
 
Cuộc sống còn nhiều việc cần lo toan, gia đình muốn êm ấm, hạnh phúc cần sự chung tay xây dựng của cả vợ và chồng. Vợ anh đã cố gắng hết mình để giữ lửa cho gia đình, nên anh hãy kề vai sát cánh cùng vợ, đừng để cô ấy hiểu lầm về sự thay đổi của anh trong thời gian gần đây, như vậy chỉ làm cho mối quan hệ vợ chồng trở nên tồi tệ hơn mà thôi. Chúc anh mau chóng lấy lại sự cân bằng và trở về là chính mình, luôn yêu thương và hết lòng vì gia đình!
 
THANH TÂM
Chị Thanh Tâm (Tổng đài 1900599933)